[Lời tác giả:
Kỷ & Lượng: Chúng tôi chỉ đang ngủ chứ chưa chết 🙂]
Tác giả bảo vậy chứ tác giả thiên vị anh Thẩm quá nhe, mình có 3 anh mà 😞
_________________________
Sống mười chín năm, chưa bao giờ có lúc nào xấu hổ hơn lúc này.
Tiếng thủ dâm có bị nghe thấy không, người nghe thấy còn là người đã tỏ tình lẫn đối tượng mà cậu ý dâm.
Chu Châu cắn đầu lưỡi, mơ hồ ngửi được mùi máu tanh như rỉ sét.
[ Thẩm Đại Bồ Tát: Xin lỗi, anh không cố ý nghe lén, chỉ là đêm khuya yên tĩnh, tai anh lại thính.]
[……]
[Tôi không muốn sống nữa.jpg]
Biểu cảm này hiện lên trong đầu Chu Châu sau khi cậu gõ dấu chấm lửng, rất phù hợp với tâm trạng hiện tại của cậu, vừa gửi đi liền nghe thấy tiếng cười nhẹ từ phía bên kia giường.
Cậu còn nghĩ chủ đề này đã kết thúc.
[ Thẩm Đại Bồ Tát: Em còn chưa trả lời anh, Chu Châu, vừa rồi em có nghĩ tới anh không? ]
Ai dám nói có??? Cậu còn muốn giữ lại chút thể diện cuối cùng cho mình, kiên quyết trả lời là không.
[Thẩm Đại Bồ Tát: Thật sao? ]
[ Thẩm Đại Bồ Tát: Lúc anh tự vuốt trong đầu chỉ nghĩ đến em, anh còn tưởng em cũng như vậy.]
[Thẩm Đại Bồ Tát: Hình như không phải rồi.]
Từ “Ah” vang vọng bên tai Chu Châu, mắng cậu là tra nam rút lồn vô tình, thứ bội bạc.
Chu Châu hối hận, lẽ ra cậu nên ngủ ngon chứ không phải làm chuyện khác, làm chuyện xấu sẽ bị trời phạt.
[…Không, anh Thẩm, đi ngủ sớm đi, muộn rồi]
[ Thẩm Đại Bồ Tát: Không ngủ được]
[Thẩm Đại Bồ Tát: Cứng rồi]
Thẩm Tử An không cần nói thêm gì, Chu Châu cũng có thể đoán được khó khăn cỡ nào.
[Thẩm Đại Bồ Tát: Chu Châu thân mến, em có thể giúp anh được không? ]
Chu Châu leo lên thang giường tới giường Thẩm Tử An, Thẩm Tử An một tay đỡ giường, một tay đỡ Chu Châu, dùng cánh tay dài đưa cậu vào trong.
“Thẩm…ưm…”
Cậu vừa mở miệng thở ra, hơi thở đã bị chặn lại, bị ép vào tường, giường rất hẹp, đôi chân dài của họ đan vào nhau, bộ đồ ngủ ở eo và bụng bị đẩy lên trên, Chu Châu ánh mắt lo lắng, không ngừng nhìn màn giường chưa kéo lại, đùa hoài, trong ký túc xá đã có hai người thức rồi, lỡ như có người khác tỉnh dậy, trực tiếp nhìn thấy thì sao?
Thẩm Tử An cũng không quay đầu lại, vừa hôn thật sâu, vừa dùng tay trái kéo rèm giường lại, “xoẹt” một tiếng, tay Chu Châu đặt trên vai anh đột nhiên siết chặt lại vì sợ hãi.
Thật lâu sau, cho đến khi trong mắt thanh niên hiện ra hơi nước, Thẩm Tử An mới bất đắc dĩ buông ra, nhẹ giọng nói: “Anh rất nhớ em, Châu Châu.”
Cơn nứng vừa mới giải toả được một chút đã bị nụ hôn này khơi dậy hoàn toàn, Chu Châu nhẹ nhàng thở dốc, lúc này cậu không phân biệt được là ai tới giúp ai nữa.
“Vừa rồi có thấy thoải mái không?” Lo lắng còn có người khác, hai người nói rất nhỏ, gần như là thì thầm, hơi nóng mang theo những lời nói mơ hồ thẳng vào tai, lưng cậu tê dại.
“Em chạm vào đâu? Con cặc hay lồn nhỏ?” Thẩm Tử An không chờ Chu Châu kịp phản ứng đã đưa tay vào trong quần lót của cậu, sờ vào thứ nước nhớp nháp trên đó đã hơi lạnh, trong mắt mang theo ý cười, “Có vẻ như là sờ lồn.”
Đầu ngón tay có chút lạnh lẽo trực tiếp ấn vào da thịt, Chu Châu không khỏi run lên, cắn chặt môi dưới, sợ bản thân sẽ kêu lên, đúng như cậu nghĩ, vết chai mỏng trên đầu ngón tay Thẩm Tử An khiến cậu phải rùng mình, hột le mềm mại bị sờ một chút liền cứng như đá.
“Đừng tự cắn mình.” Thẩm Tử An cúi đầu hôn cậu, “Muốn cắn thì cắn anh này, ở đâu cũng được.”
Đây là lần đầu tiên hai người làm chuyện xấu trong ký túc xá mà còn có những người xung quanh, đêm vẫn còn khuya, giống như ngoại tình trong khi hai người kia đang ngủ.
Vụng trộm, Thẩm Tử An rất vui vẻ trước ý nghĩ thoáng qua này.
“Em làm thế nào vậy? Có đút vào không? Hay chỉ xoa bên ngoài thôi?”
“Ừm… em không có nhét vào… em chạm vào đậu đậu, sau đó… dùng chân kẹp bắn ra…”
Đậu đậu… Thẩm Tử An vô thức lặp lại từ này, không khỏi bật cười.
Anh phải làm gì đây? Dễ thương quá. Muốn đụ.
“Giỏi quá. Thế thì Châu Châu cũng dùng chân kẹp cho anh bắn nhé, được không?”
Chu Châu nằm quay mặt vào tường, sợ cậu bị đập đầu, Thẩm Tử An còn đặt một con búp bê bông bên cạnh đầu cậu.
Cái đó là do Chu Châu đưa cho anh.
Trong một bữa liên hoan sau kỳ thi, Chu Châu tình cờ nhìn thấy một chiếc máy gắp thú, cảm thấy hứng thú nên đã gắp lấy vài con, mỗi người trong ký túc xá đều được phân phát một con, Chu Châu chưa từng thấy Thẩm Tử An lấy nó ra, cứ tưởng anh không thích, ai ngờ anh lại đặt nó lên giường.
Giường của Thẩm Tử An có màu xanh xám, cực kỳ đơn giản, ngoài chăn và gối ra chẳng có gì khác, con búp bê xấu xí đáng yêu này có thể nói là lạc lõng ở đây.
Ảo tưởng vừa rồi khi thủ dâm của cậu đã trở thành hiện thực, Thẩm Tử An hoàn toàn ôm lấy cậu từ phía sau, nơi đó của họ còn trần trụi dưới chăn, cọ xát vào nhau, sự đụng chạm nóng bỏng và mãnh liệt hơn cả tưởng tượng.
Thẩm Tử An đưa con cặc trần trụi vào giữa chân cậu từng chút một, ép nó vào môi lồn, Chu Châu bị đút hai ngón tay miệng đùa giỡn đầu lưỡi, phát ra tiếng chụt chụt.
Thịt lồn vừa chạm vào con cặc đã thèm khát mấp máy, phun nước giống như cơn mưa kéo đến sau hạn hán.
Khi cậu tự sướng không có sướng như vậy, như thể cậu sắp chết đuối.
Ngay khi Chu Châu cho rằng Thẩm Tử An sắp bắt đầu mài lồn, anh lại không có động tĩnh gì, cậu bối rối “ưm” một tiếng, có chút chờ mong mà cậu cho là đã giấu kỹ.
Thẩm Tử An ghé sát vào tai Chu Châu, thở ra: “Trả lời anh lần nữa đi, Chu Châu, vừa rồi em nghĩ đến phải không?”
“…” Chu Châu thật sự đã khóc, những giọt nước mắt vốn vì dục vọng đang cuộn tròn trong mắt cậu rơi xuống, nhỏ xuống mu bàn tay của Thẩm Tử An, lúc này còn hỏi là muốn dày vò cậu phải không? Phải khônggg?!
Thẩm Tử An rất kiên nhẫn, dùng ngón tay cái lau nước mắt cho Chu Châu, lại hỏi: “Có nghĩ không?”
“… Nghĩ, có nghĩ.” Chu Châu vừa nhục vừa tức trả lời.
Gần như cùng lúc đó, con cặc được bao bọc trong môi lồn béo mập bắt đầu di chuyển qua lại, eo và bụng của Thẩm Tử An không lắc lư nhiều, nhưng mỗi cú thúc đều rất mạnh, kéo môi lồn đỏ mềm nóng hổi ra rồi ép chặt nó vào.
Chiếc giường sắt thỉnh thoảng phát ra những tiếng động nhỏ, nhưng động tác cũng không quá lớn, để tránh đánh thức hai người còn lại, Thẩm Tử An và Chu Châu mỗi lần nói chuyện đều ở ghé sát nhau, giọng nói rất nhẹ nhàng. … Tuy nghe có chút vất vả nhưng lại tràn đầy cảm xúc, một sự thân mật không cho phép người ngoài xâm nhập.
Thẩm Tử An thích sự thân mật này.
“Em nghĩ thế nào?” Anh rõ ràng biết Chu Châu không muốn nhắc tới, vừa rồi còn lừa anh, nhưng bây giờ anh nhất quyết muốn xé ra, nghiền nát từng chút một, để cậu có thể tự mình nói ra, “Khi anh sờ đậu đậu, em có nghĩ anh sẽ xoa nó cho em không?”
“À…, phải… anh xoa thấy sướng hơn…”
Vẻ mặt Thẩm Tử An tràn ngập niềm vui mà anh không hề nhận ra.
“Dâm chưa kìa? Em còn nghĩ gì khác không? Anh đã đụ em chưa?”
Con cặc cứng lên đến cực điểm, nước lồn càng ngày càng chảy nhiều, may mắn có lớp chăn chặn lại nên tiếng nước dập vào lồn cũng bị che đi, nghe không rõ ràng.
“…Không, ah…chỉ xoa nó thôi…”
Thẩm Tử An “ồ” một tiếng: “Giống như bây giờ à?”
“Ừ, ừ…” Chu Chu ngã xuống che mắt lại, “Đừng hỏi, hết rồi…”
“Ngoan quá.” Thẩm Tử An hôn lên một bên cổ thanh niên, “Sau này không cho nói dối anh, nhớ chưa?”
“Ừm……”
Thẩm Tử An nhéo cằm Chu Châu, bắt cậu quay lại hôn anh, anh đặt một tay dưới vạt áo ngủ, sờ nắn núm vú trên ngực cậu, thân hình Chu Châu được rèn luyện rất tốt, cơ ngực săn chắc. Thẩm Tử An dùng lòng bàn tay khép lại, có thể bóp ra một nắm thịt, tốc độ chà lồn càng ngày càng nhanh, Chu Châu bị ép chặt vào tường, lồn cậu đang bốc cháy.
Rõ ràng lúc đầu cậu nói cậu qua để giúp đỡ Thẩm Tử An, nhưng bây giờ xem ra Thẩm Tử An đang dùng cặc của anh để giúp cậu xoa dịu lồn nứng.
“Châu Châu, em nghĩ xong chưa?” Thẩm Tử An đột nhiên hỏi.
Hiếm khi bộ não hơi lag của Chu Châu không mất nhiều thời gian để nhận ra ý của Thẩm Tử An.
Cậu đã quyết định có nên ở bên anh hay không?
…Làm sao anh có thể hỏi câu hỏi này vào lúc như thế này?
Chu Châu im lặng, giả vờ như không nghe thấy.
Thẩm Tử An tựa hồ thở dài, không cam lòng cắn môi dưới: “Đều qua tìm anh vụng trộm rồi, vì sao không đồng ý?”
“A… nhanh lên, nhanh lên… em muốn ngủ, ngủ…”
Quả thực đã rất muộn, mặc dù ngày hôm sau không có tiết học buổi sáng, nhưng Chu Châu có tiết học lúc mười giờ, Thẩm Tử An biết Chu Châu đang trốn, anh cũng không tức giận, trốn tránh tức là trong lòng có quỷ, trong lòng có quỷ tức là có khả năng.
Ưu điểm lớn nhất của anh là tính kiên nhẫn, đặc biệt là đối với Chu Châu.
Bắn tinh một lần, Thẩm Tử An lấy một ít giấy vệ sinh trong giỏ cạnh giường lau cho cả hai, dùng ánh sáng yếu ớt của điện thoại di động nhìn rõ khuôn mặt đỏ bừng thoả mãn của thanh niên, trong lòng mềm nhũn.
“Châu Châu.” Thẩm Tử An lại hỏi vấn đề này lần thứ hai, “Em có biết hai từ anh gọi em là gì không?”
“Hả?” Chu Châu buồn ngủ đến không mở mắt được, Thẩm Tử An không cho cậu về giường, cậu cũng lười quan tâm, cứ như vậy ngủ đi.
Thẩm Tử An nắm lấy một tay của cậu, lòng bàn tay hướng lên, lông mày ôn hòa viết ra biệt hiệu mà anh đã gọi vô số lần….
Châu Châu.
Cơn buồn ngủ dịu đi một chút, Chu Châu hơi mở mắt ra, mặt càng đỏ hơn.
Đây là loại biệt danh người ta dùng để gọi bạn gái của mình.
Cậu rút tay lại, nhưng cảm giác ngứa ngáy trong lòng bàn tay vẫn đọng lại, cậu do dự: “Cái này, cái này, em hiểu…”
Sau đó cậu quay người sang một bên úp quay mặt vào tường, hoàn toàn giả chết.
Trước khi đi ngủ, suy nghĩ cuối cùng trong đầu Chu Châu là hôm nay làm việc này không vui lắm, có nên tìm thời gian thuận tiện để đặt phòng khách sạn vào ngày khác không…
Ngày hôm sau, khi Chu Châu tỉnh dậy, Thẩm Tử An đã không còn ở đó nữa, anh khá bận rộn và luôn dậy từ rất sớm.
Chu Châu thường ngủ đến hơn chín giờ, sáng nay cậu đặc biệt đặt đồng hồ báo thức, bảo Thẩm Tử An gọi điện cho mình trước khi đi, sợ hai người kia bắt gặp cậu xuống giường Thẩm Tử An. Nếu bọ bắt gặp thì phải giải thích thế nào?
Chu Châu liếc nhìn đồng hồ báo thức, đã bảy giờ, cậu thở phào nhẹ nhõm, định chuyển lên giường tiếp tục ngủ.
Cậu buồn ngủ dụi dụi mắt, đang định ngồi dậy khỏi giường thì chợt nhận ra một ánh nhìn.
Kỷ Tự Nam đứng ở cửa, ánh sáng bị che khuất sau lưng, trong tay cầm một cái túi.
Chu Châu sửng sốt một chút, đầu óc trống rỗng, một lúc lâu sau mới nói: “Chào, chào buổi sáng.”