- Home
- Trại công nhân xây dựng thủy điện
- Chương 8 - Chú Dũng bị Kiệt hành lên bờ xuống ruộng
Trời còn chưa sáng hẳn, sương núi vẫn giăng trắng như màn sương mỏng phủ lấy trại công nhân. Trong căn phòng chật hẹp, hai thân thể trần trụi vẫn quyện lấy nhau, da thịt dính bết mồ hôi. Chú Dũng tưởng đêm qua đã là giới hạn, nào ngờ vừa chợp mắt được một chút, cái thân trai trẻ của Kiệt lại rục rịch.
Kiệt khẽ vươn vai, mắt còn mơ màng, nhưng “cây hàng” phía dưới đã chồm dậy như thể có linh hồn riêng. Gã nhìn xuống thân hình rám nắng, cơ bắp phủ sẹo của chú Dũng đang nằm sấp bên cạnh, mông chú khẽ vểnh, vẫn còn đỏ ửng sau trận “trả bài” đêm qua.
“Chú, chú ơi… Em thèm quá…” – Kiệt thì thầm, tay luồn xuống vuốt ve lưng chú Dũng, rồi trượt dần xuống hai múi mông săn chắc.
Dũng ú ớ: “Em… nữa hả…? Mới nãy chú còn thấy ê ẩm mà…”
“Chú ngoan mà, em làm nhẹ… cho chú quen, rồi lại sướng à nha.” – Kiệt cười khẽ, cúi xuống cắn nhẹ vào tai chú Dũng, hơi thở nóng hổi phả vào cổ khiến người đàn ông lớn hơn rùng mình.
Không để chú kịp phản ứng, Kiệt đã dùng đầu gối tách hai chân chú ra, đầu “cây hàng” cứng như đá liếm nhẹ quanh “lỗ nhỏ” của chú. Chú Dũng siết ga trải giường, người căng cứng lại.
“Ư… ưm… em… nhẹ thôi nha…”
“Phạch.” – Tiếng đầu gậy lút sâu khiến cả hai cùng rên lên. Chú Dũng co rúm lại, “lỗ nhỏ” chưa kịp hồi phục đã lại bị lấp đầy. Kiệt rướn người, bắt đầu nhịp chuyển động đầy lực.
“Bạch… bạch… bạch bạch…” – Âm thanh ướt át vang lên nhịp nhàng theo mỗi cú thúc sâu. Chú Dũng cắn răng, nhưng vẫn rên rỉ thành tiếng:
“Á… á… trời… em… nữa nữa đi… sâu nữa đi… a…”
Kiệt ghì chặt eo chú, nhấn từng cú thật mạnh, thật sâu, như muốn đâm xuyên tận đáy. Hơi thở gấp, tay vuốt lên vồng lưng dày dặn mà vẫn run lên dưới từng cú thúc mạnh.
“Chú của em ngon quá… ngậm chặt thế này thì sao mà em chịu nổi…” – Kiệt thì thào, mắt đỏ hoe vì phấn khích.
“A… á á… bạch… bạch bạch…” – Cả gian phòng rền vang trong hơi thở dồn dập, tiếng thịt va vào nhau, tiếng rên nghèn nghẹt trong gối.
Khi chú Dũng tưởng sắp chịu không nổi nữa, Kiệt bất ngờ rút ra rồi lật chú lại, để chú nằm ngửa, hai chân bị kéo cao vắt lên vai. Đầu “cây hàng” cứng ngắc lại dí vào đúng chỗ cũ, chỉ chờ một cú đẩy.
“Phạch!” – Cú dấn thật mạnh khiến cả người chú cong lên.
“Á á… Kiệt… em… phê quá…” – Dũng líu lưỡi, không còn phân biệt được sáng hay tối nữa, chỉ còn thấy từng đợt sóng khoái cảm đánh úp tới tấp.
Kiệt hì hục thúc mạnh, mồ hôi đầm đìa, lồng ngực phập phồng. “Bạch bạch… bạch…” – Tiếng da thịt đập nhau vang đều, vang dội cả căn phòng như tiếng trống thúc dục.
“Chú… chú chịu được không? Em ra đây…”
“Ưm… ư… phụt… phụt… a…” – Cả người chú Dũng co giật khi dòng nóng hổi bắn thẳng vào trong, từng nhịp phập sâu như ghim xuống tận đáy.
Kiệt ôm gọn lấy chú, gục đầu lên vai mà thở gấp.
Một lúc sau, chú Dũng thì thào trong hơi thở đứt quãng: “Em… lần nào cũng làm chú mềm nhũn… giờ còn sớm… mà đã thế này rồi…”
Kiệt bật cười, cạ nhẹ mũi vào má chú: “Sáng nào cũng phải dậy sớm thể dục chứ chú. Lỡ mai mốt chú quen rồi, không có em chắc nhớ phát điên à.”
Bên ngoài, sương sớm vẫn phủ mờ, cả trại công nhân còn chưa thức giấc. Nhưng trong căn phòng ấy, hơi thở trai trẻ vẫn còn phả nóng, nhịp tim vẫn còn đập dồn, như chưa muốn rời khỏi những đợt sóng nhục cảm vừa tràn qua…