Nắng trưa miền núi trút xuống những vạt rừng xa thẳm, hun hút hơi đất và mồ hôi của hàng trăm gã đàn ông đang gồng mình trên công trình thủy điện. Trong dãy lán trại cũ kỹ, nơi căn phòng nhỏ nơi góc lán, chỉ còn lại tiếng thở đều của chú Dũng, thân thể vạm vỡ nằm nghiêng, tấm lưng trần lấm tấm những giọt mồ hôi mặn nồng.
Nguyễn Kiệt đứng bên giường, đôi mắt ánh lên một thứ uy lực khác lạ. Cậu vừa trở về sau một buổi làm việc căng người ngoài bãi đổ bê tông, cơ bắp nổi cuồn cuộn dưới lớp áo thun đã thấm ướt, đôi tay gân guốc lau nhẹ lên trán. Chú Dũng lúc này vẫn chưa hay biết gì, nửa mê nửa tỉnh, vừa trải qua một buổi trưa bị Kiệt bắt gặp cảnh Phát cưỡi trên người em.
“Chú… nằm yên đó đi, đừng cựa. Em về rồi đây.”
Giọng Kiệt trầm khàn, mồ hôi lấm tấm, vừa khép cánh cửa sập lại, ánh sáng bên ngoài không thể len vào nữa. Bóng tối mát lạnh bao trùm, chỉ còn lại tiếng bước chân nặng nề của cậu trai trẻ áp sát giường.
Chú Dũng mấp máy môi, chưa kịp lên tiếng thì tay Kiệt đã lướt nhẹ lên đùi chú, rồi bất ngờ siết mạnh lấy eo, nhấc bổng chú lên như nhấc bao cát.
“Ơ, em… đừng…!”
“Ngoan nào, chú là của em rồi, còn trốn cái gì nữa? Hồi nãy không thấy chú để thằng Phát cưỡi lên người em à? Bây giờ đến lượt em đòi lại, chú phải trả đủ, hiểu chưa?”
“Ư… nhưng…”
Kiệt không để chú nói hết câu. Cậu đặt chú nằm sấp xuống giường, hai tay ghì chặt lấy hông chú, kéo quần xuống một cách dứt khoát. Tấm mông rám nắng rắn chắc của chú Dũng phơi trần, hơi run lên nhẹ nhẹ.
“Chú còn dám giấu lỗ nhỏ khỏi em nữa hả? Để em kiểm tra coi còn dính mùi thằng nào không.”
Lưỡi Kiệt trượt dọc khe mông, từ từ vẽ thành từng vòng tròn, tiếng chóp chép bắt đầu vang lên.
“Chóp chép… chóp… ọc ọc… ưm ưm… a… á…”
Chú Dũng cắn môi, tay bấu chặt vào mép giường. Cơ thể chú nóng dần lên dưới từng cú liếm, từng cú mút điên cuồng, ướt át và trơn trượt. Kiệt rút đầu ra, tay cầm lấy cây hàng đã dựng đứng, đỏ hồng và bóng loáng.
“Chú sẵn sàng chưa? Lỗ nhỏ này là của em. Em cắm vô là phải ngoan, không được dãy.”
“Ư… ưm… dạ… em cứ làm đi… tao ngoan… tao nghe…”
“Tốt.”
Phạch!
Cây hàng cắm ngập vào lỗ nhỏ một cách tàn bạo. Chú Dũng bật người lên, miệng thốt không thành tiếng. Bạch… bạch… bạch…
Kiệt bắt đầu nhấp, từng cú dập sâu hoắm, lực mạnh từ hông đánh bật mông chú lên như trống. Mỗi lần rút ra là một tiếng chụt ướt át, mỗi lần nhấn vào là tiếng phạch vang lên kèm theo rên rỉ.
“A… a… á… sâu quá… em… chậm chút… a… ơ ơ hơ…”
“Sâu mới đã. Chú thích mà. Nãy để thằng Phát nhai rồi, giờ để em nghiền.”
Kiệt đè xuống, thúc tới tấp. Lỗ nhỏ co bóp quặn chặt cây hàng, làm Kiệt càng thêm điên cuồng. Mồ hôi nhỏ giọt, tiếng bạch bạch vang lên trong không gian kín, dồn dập như trống trận.
“Ưm… á… a… trướng… căng quá em… nhẹ thôi…”
“Không nhẹ. Em đang đòi quyền của em. Chú là của em. Phải nhớ điều đó.”
Kiệt ghì cổ chú, tay siết eo, nhấp liên tục không ngừng nghỉ.
“Phạch… bạch bạch bạch… ọc ọc… chóp chép… a… á… á á…”
Chú Dũng lúc này không còn phản kháng. Tay xòe ra, miệng há hốc, mắt lờ đờ. Cơ thể run lẩy bẩy, lỗ nhỏ đã giãn rộng, đón trọn từng cú cắm sâu nhất từ cậu trai trẻ hơn gần 15 tuổi.
“Sắp rồi… tao… tao chịu không nổi… em ơi…”
“Ra đi chú… cho em hết…”
Phut-phụt!
Dòng sữa nóng phụt sâu vào trong, Kiệt rên khẽ, ôm chặt lấy chú, từng đợt nhịp nhấp chậm dần rồi dừng hẳn. Lỗ nhỏ co thắt liên hồi, vẫn giữ chặt lấy cây hàng đã mềm đi đôi chút.
Cả hai nằm vật ra giường. Không khí đặc quánh mùi mồ hôi, tinh dịch và dục vọng.
“Chú nhớ chưa? Từ nay chỉ được để em đụ. Không thằng nào khác được quyền lên người chú.”
Chú Dũng thều thào, gật đầu trong cơn mê đắm:
“Ừ… tao nhớ rồi… em của tao… đụ tao bao nhiêu cũng được… miễn là đừng bỏ tao…”
Ngoài kia, tiếng công nhân đã lại vang lên gọi nhau đi làm. Nhưng trong căn phòng này, hai thân thể vẫn quấn chặt, dính ướt với nhau giữa bóng tối và nỗi ám ảnh ngọt ngào chưa dứt.