Ánh nắng trưa miền núi như thiêu như đốt, hắt xuống mặt đất những dải sáng gắt đến chói mắt. Cả trại công nhân trở nên vắng lặng, chỉ còn vài bóng người thưa thớt chuyển động chậm rãi. Đám công nhân sau một buổi sáng đổ mồ hôi nhễ nhại với đất đá, sắt thép đã lục tục kéo nhau về lán nghỉ.
Chú Dũng sáng nay không ra công trình. Chú lấy cớ đau lưng xin đội trưởng nghỉ nửa ngày. Trong gian phòng đơn sơ lợp tôn, chú nằm nghiêng, mắt vẫn nhắm hờ, nhưng lòng lại chẳng yên. Suốt từ tối qua, sau khi được Kiệt “trả bài”, người chú cứ râm ran, trong lòng như có lửa. Tấm lưng đen sạm vì nắng, cặp mông săn chắc của thằng nhỏ mới lên làm chú phát điên vì thèm.
Nhưng sáng ra, nó lại lẳng lặng đi làm như không có gì. Chú Dũng nằm đợi. Nhưng đến gần trưa, vẫn không thấy Kiệt đâu. Bực mình, chú quàng cái áo lên vai, chống tay đứng dậy, đi thẳng ra khu rừng thưa phía sau lán. Linh cảm mách bảo chú rằng thằng nhỏ không về là có chuyện.
…
Quả nhiên, nơi rìa rừng có bóng hai người đàn ông đang sát vào nhau dưới một gốc cây to, bóng mát phủ xuống che kín những chuyển động nóng hừng hực phía dưới. Phát – gã công nhân cao to da ngăm, đang ngồi dạng chân trên người Kiệt, lưng gã cong xuống, hai tay bám chặt vào vai Kiệt như neo giữa biển động. Thân thể gã rung lên từng nhịp, tiếng “bạch bạch” từ mông va vào đùi Kiệt vang lên đều đặn.
Kiệt ngửa đầu ra sau, mồ hôi nhỏ giọt từ cằm xuống ngực, thân hình rắn chắc vẫn bất động, hai tay ghì lấy eo Phát. Cây hàng của em đang vút lên, căng cứng, đâm sâu vào trong lỗ nhỏ của Phát, mỗi cú hất mông lại khiến Phát rên rỉ: “Ưm… a… sâu quá…”
Chú Dũng đứng chết lặng một lúc, rồi nghiến răng bước tới. “Em làm trò gì thế hả, Kiệt?”
Kiệt quay đầu lại, ánh mắt lóe sáng nhưng không hề tỏ ra hoảng hốt. Em khẽ nói, giọng thở dốc: “Chú… em dạy cho Phát biết mùi của lỗ nhỏ… không phải của ai cũng sướng như của chú.”
Phát quay lại, mồ hôi đầm đìa, giọng rên lẫn gắt: “Tụi tui tự nguyện… chú đừng xen vô… á… a… đừng… sâu nữa…”
Chú Dũng nuốt khan, chân đã run lên vì nhìn thấy cây hàng của Kiệt căng bóng, đang cắm tận gốc vào giữa mông Phát. Chú không nói gì, chỉ bước lại gần, ngồi thụp xuống ngay bên Kiệt.
Kiệt kéo Phát áp sát hơn, thì thầm: “Ngồi yên, đừng dừng lại. Chú Dũng thích nhìn đó. Để chú thấy cái lỗ này cũng biết rên như chú.”
Câu nói vừa dứt, Kiệt hất mạnh mông lên, “phạch” một cú thật sâu khiến Phát ngửa người ra sau, rên bật thành tiếng: “Á… á á… Kiệt… nó thốn…”
Cây hàng căng cứng trượt ra, rồi “phạch” lại một lần nữa, sâu hơn, mạnh hơn, tiếng “bạch bạch bạch” vang lên dồn dập. Hai bờ mông rám nắng của Phát đỏ rực, lỗ nhỏ của gã mở toang, ngoạm chặt lấy từng phân cây hàng mà Kiệt đẩy vào.
Chú Dũng không rời mắt, tim chú đập thình thịch, tay siết chặt vào đùi. Lỗ nhỏ của Phát co giật liên tục dưới sự giày xéo của Kiệt, ướt nhẹp, nóng hổi. Mỗi cú thúc đều khiến Phát phải ưỡn ngực, gân cổ rên: “Ưm… á… a… trời ơi… sâu… nóng quá…”
Kiệt gầm nhẹ, cắn môi, rồi kéo Phát xuống, đổi tư thế. Phát nằm ngửa ra đất, hai chân bị Kiệt đẩy lên quá đầu. Cây hàng của Kiệt bóng loáng, giật giật như con thú say mồi, rồi “phạch” một tiếng đầy lực, cắm thẳng vô.
“Bạch… bạch… bạch…” tiếng đẩy nhịp nhàng, ướt át. Lỗ nhỏ của Phát co bóp dữ dội, nghe rõ cả tiếng “ọc ọc” mỗi lần rút ra cắm vào. Tiếng rên lan giữa rừng: “Ưm… chú ơi… coi nó… hành em… a… a… nó tới nữa rồi…”
Chú Dũng giờ đã thở gấp, mắt không rời được cảnh tượng trước mặt. Kiệt ngẩng lên nhìn chú, ánh mắt rực lửa: “Chú thấy chưa? Em cũng có thể cho người khác sướng… nhưng không ai có cái lỗ ngoan như chú.”
Vừa nói, Kiệt vừa dồn lực, tay nắm chặt mông Phát, thúc tới liên hồi, “bạch bạch bạch…”, cho đến khi Phát cong người, miệng há ra không rên nổi. Và rồi, cây hàng của Kiệt giật mạnh, từng đợt “phut… phụt… phut” bắn sâu vào trong, khiến Phát bật khóc, thân thể co rúm lại.
Kiệt rút ra chậm rãi, cây hàng vẫn ướt đẫm. Phát nằm xụi lơ dưới đất, nước trào ra từ lỗ nhỏ, ánh mắt mờ đục vì hoan lạc.
Kiệt quay sang chú Dũng, tay vẫn nắm chặt thân côn của mình, trỏ vào: “Chú nằm xuống đi. Em chưa xong với chú đâu.”
Chú Dũng nhìn em, cổ họng nghẹn lại. Rồi như một thói quen đã quen thuộc từ lần đầu tiên, chú ngoan ngoãn nằm xuống, đưa mông ra, ánh mắt thấp thoáng rụt rè và khao khát…