Cả sáng hôm ấy, Dũng dẫn Kiệt đi dọn mảnh đất hoang gần bìa rừng. Cỏ mọc um tùm, đá lởm chởm, nhưng Kiệt không nản, tay cầm cuốc phát lia lịa. Áo thun ướt đẫm mồ hôi bám chặt vào thân thể rắn chắc, cơ bụng nổi múi, bắp tay gồng lên từng đường gân.
Dũng ngồi nghỉ, hút điếu thuốc, ánh mắt không giấu nổi sự thèm muốn:
– Em làm tao không tập trung được gì cả. Cứ thấy cái lưng trần với cặp mông cứng ngắc kia là trong đầu tao chỉ nghĩ tới chuyện tối qua…
Kiệt quay đầu lại, cười nửa miệng:
– Thì tối nay chú lại được nữa mà. Mà chú ăn có mỗi tô mì hồi sáng, đói bụng sao chịu nổi em đè?
Dũng bật cười:
– Hỏi tao đói bụng hay đói em?
Kiệt không nói, chỉ liếc đầy ẩn ý. Đến trưa, hai người về nhà tắm giặt, ăn uống sơ sài rồi nằm nghỉ. Trời mùa hè oi ả, cả nhà nóng như lò than. Dũng nằm vật ra, khăn quấn hờ ngang hông. Kiệt đứng ở cuối giường, nhìn chú một lượt từ ngực rậm lông, bụng rắn chắc cho đến khe mông hé mở khi chú nằm nghiêng.
– Chú nóng hả?
– Ừ… mà tao còn thèm nữa…
– Tối đè nữa nha?
– Giờ luôn đi…
Kiệt cúi xuống, tách khăn của chú ra. Cây hàng của chú tuy không to bằng Kiệt nhưng đang căng phồng, đỏ rực. Kiệt cúi xuống ngậm ngay đầu khấc:
– Ọc ọc… chóp chép… chép…
Dũng rên rỉ:
– Ưm… a… bú như vầy thì tối khỏi cần luôn cũng được…
– Không… tối vẫn phải đè chú…
Kiệt bú sâu hơn, lưỡi đảo quanh đầu khấc rồi trượt dọc thân. Dũng không chịu nổi, cong người, hai tay nắm tóc Kiệt ấn mạnh:
– Ọc… ọc ọc… chóp chép… á á á…
Đến khi đầu khấc bóng loáng, Kiệt rút miệng ra, lật chú nằm sấp:
– Để em đè kiểu này nha…
– Làm gì cũng được… tao chịu hết…
Kiệt tách hai mông, đầu khấc dí sát mép lỗ:
– Phạch…
– Á… á á… bạch bạch… bạch…
Lỗ chú ôm sát cây hàng dài nóng hổi, co bóp liên tục. Kiệt nhấp từ từ rồi nhanh dần, từng cú đập vang tiếng:
– Bạch… bạch… bạch bạch… á… ơ ơ hơ…
Dũng siết chặt ga giường:
– Sâu nữa đi em… mạnh nữa…
Kiệt dập mạnh, đẩy đến tận gốc:
– Phạch… bạch… bạch bạch bạch…
Dũng nức nở:
– Tao sắp…
– Em cũng…
– Phụt… phụt…
Cả hai rên bật, dính chặt lấy nhau trong tư thế dính liền. Dũng run lên, lỗ nhỏ co bóp theo từng nhịp phun nóng hổi. Kiệt ôm lấy chú, vẫn còn vùi sâu trong người chú, thì thào:
– Mai em vẫn theo chú làm tiếp… đêm vẫn phải đè…
– Tao cũng không định nghỉ đâu…