Trưa nắng, nắng đổ như thiêu trên mái tôn cong của khu lán tạm. Mồ hôi chảy nhễ nhại trên lưng Kiệt và Lâm khi cả hai đang khiêng bao xi măng từ xe tải xuống công trình. Mỗi bước chân dẫm lên nền đất đỏ khô nẻ nghe rôm rốp, cái nắng miền núi hun da cháy tóc. Nhưng gió từ lòng hồ thoảng lên vẫn đủ làm dịu chút hơi người.
Cơm trưa ăn vội vài muỗng cơm với cá khô mặn quẹt, Kiệt dựa lưng vào cây cột xiêu bên hiên. Mắt nó lướt qua dòng chữ nhòe mực trên bì thư giấy vàng xỉn. Thư của Phát. Tay kia, Lâm cũng cầm một phong thư, nét chữ vuông vắn, cứng cáp hơn — là của chú Dũng.
“Phát nó khỏe, nói giờ ở khu lán mới, có thằng thợ hàn trẻ ở cùng, hiền mà biết điều lắm.” Kiệt gật đầu, nhếch môi cười.
Lâm lặng thinh một lát rồi nói: “Chú Dũng viết, bảo giờ có ông thầu phụ hay ghé phòng, tối ngủ lại. Nghe cũng ổn rồi đó anh.”
Kiệt cười khẽ, vỗ nhẹ vai Lâm. “Vậy là tụi nó không cô đơn. Còn mày với tao… cũng có nhau.”
Lâm liếc sang, ánh mắt như muốn chảy nước. “Anh… em thấy vui lắm. Ở đây khổ, nhưng có anh… em thấy đủ rồi.”
Đêm buông xuống khu lán như một tấm màn đen đặc. Tiếng ếch nhái vang xa, râm ran dưới những vũng nước đọng ngoài bãi đất trống. Trong gian phòng tôn nóng hầm hập, Lâm nằm ngửa, mồ hôi thấm ướt lưng áo.
Kiệt từ dưới chân giường chồm lên, cởi phăng cái áo rách, thân hình rắn chắc in bóng dưới ánh đèn dầu mờ. Hắn trườn lên người Lâm, môi ghé sát tai thì thào:
“Mày nóng hả? Tao coi thử lỗ nhỏ mày còn ướt không.”
Lâm ư ử cười khẽ, nhắm mắt. “Em… ướt từ chiều rồi. Vừa thấy anh lột áo là… nó ươn hết cả ra.”
“Mày dâm thiệt đó Lâm…”
Kiệt kéo quần Lâm xuống, cây hàng của Lâm bật lên, nảy nhẹ giữa hai đùi. Nhưng Kiệt không để tâm, hắn cúi xuống mút mạnh đầu ngực, rồi lần xuống bụng, râu cọ rát làm Lâm khẽ cong người:
“Ưm… a… anh… chóp chép… ọc ọc…”
Cây hàng của Lâm ướt bóng trong miệng Kiệt. Môi Kiệt trượt từ gốc đến đầu, lưỡi xoắn quanh khe dọc. Lâm rên không thành tiếng, tay ghì đầu Kiệt sát vào. Cả cơ thể run lên vì sung sướng. Kiệt đẩy sâu hơn, cổ họng mở rộng đón lấy từng nhịp đẩy:
“Ọc… ọc ọc… chóp…”
Rút miệng ra, Kiệt chống người dậy, đưa tay tách mông Lâm ra. Lỗ nhỏ ửng đỏ, căng lên như chờ đợi. Kiệt nhổ nước bọt, trét lên đầu cây hàng mình, rồi nhấn nhẹ:
“Phạch…”
Lâm cong người, cả người bật lên:
“Á… a… anh ơi… sâu quá… a a…”
“Mày chịu đựng đi, tối nay tao đâm nát cái lỗ này luôn.”
Kiệt dập mạnh hơn, từng cú đẩy sâu đến tận trong. Tiếng thịt va thịt vang lên:
“Bạch… bạch… bạch…”
Lâm nằm dưới rên không ngừng:
“Ưm ưm… ơ ơ hơ… mạnh nữa đi anh… mút nó đi… đâm nữa đi… a…”
Kiệt nắm hông Lâm, dồn hết sức nện từng cú đầy căng tức. Mồ hôi chảy ròng ròng, lưng hắn bóng lưỡng trong ánh sáng yếu. Lâm nắm lấy cạnh giường, móng tay cào xuống ván gỗ:
“A… a… lỗ em… đang phình ra… chịu không nổi… a a a…”
Cây hàng căng tràn của Kiệt cứng như đá, đang xoáy sâu vào ruột non Lâm. Hắn hạ người, cắn mạnh vai Lâm:
“Mày thích vậy mà. Lỗ mày nuốt cây hàng tao trơn tuột luôn… bạch… bạch…”
“A… a… anh ơi… tới đi… phụt phụt…”
Kiệt gầm lên, đẩy mạnh một lần cuối, lún hết vào trong:
“Phụt… phụt… phụt…”
Lâm co giật dưới thân Kiệt, toàn thân run bắn, lỗ nhỏ co bóp mạnh giữ lấy từng đợt nóng bỏng phun trào. Cả hai dính chặt lấy nhau, mồ hôi, tinh dịch và hơi thở quện thành một khối.
Kiệt vẫn chưa rút ra, cúi xuống hôn môi Lâm, thì thầm:
“Mày là của tao. Tao đéo cho ai đụng vào cái lỗ này nữa, nghe chưa.”
Lâm thở hổn hển, rúc mặt vào cổ Kiệt:
“Dạ… em là của anh… chỉ mình anh…”
Ngoài kia, gió đêm lại rì rào. Trong căn phòng nhỏ, chỉ còn tiếng thở chậm rãi của hai kẻ đàn ông vừa hòa làm một, gối đầu lên nhau ngủ thiếp đi sau cơn no nê thể xác — và cả một nỗi yên lòng lặng lẽ. Vì ít ra, họ vẫn còn có nhau.