Chiều chưa tắt hẳn, bầu trời kéo mây xám như muốn báo trước cơn mưa đầu mùa. Trong căn lán quen thuộc nơi góc trại, không khí lặng lẽ hơn mọi khi. Chú Dũng vừa tăng ca về, tay còn cầm mũ bảo hộ và chiếc ba lô nhỏ đựng hồ sơ.
Kiệt đang ngồi đọc bản vẽ xây móng, Lâm lúi húi đun nước ngoài bếp. Cả hai vẫn như mọi ngày, chỉ có ánh mắt chú Dũng hơi khác – có chút ngập ngừng, trầm ngâm.
– Kiệt, Lâm… – Giọng chú vang lên, chậm rãi. – Có chuyện này chú nói… chắc hai đứa không vui đâu.
Cả hai cùng ngẩng lên. Lâm đặt ấm nước xuống, còn Kiệt rướn người ngồi thẳng, cảm nhận được điều gì đó nghiêm túc.
– Trưa nay bên ban quản lý gọi, chú được điều lên làm tổ trưởng ở công trình mới… Trên huyện. Cách đây cũng mấy chục cây số.
Không gian bỗng chùng xuống. Lâm nhìn sang Kiệt, ánh mắt đầy luyến tiếc. Còn Kiệt thì cau mày, giọng trầm:
– Khi nào đi?
– Sáng mốt… phải bàn giao trước. Chú cũng bất ngờ, nhưng cấp trên quyết rồi.
Lâm không nói gì, chỉ quay lưng đi. Cậu đưa tay lau mặt, giấu đi ánh mắt đang dâng lên thứ gì đó như cay nồng. Kiệt bước lại gần chú Dũng, tay nắm lấy vai chú – bàn tay trai trẻ nóng và chắc.
– Tụi con sẽ nhớ chú.
Chú Dũng khẽ cười, nhưng nụ cười không giấu nổi tiếc nuối:
– Ừ… Chú cũng vậy. Trại này… lán này… có nhiều kỷ niệm.
Đêm xuống, mưa rả rích rơi trên mái tôn. Trong lán, cả ba ngồi quây lại quanh mâm cơm đơn giản – vài món canh, rau, chai rượu trắng chưa mở. Không ai ăn nhiều, chỉ uống, nhấp từng ngụm như nuốt lấy nỗi buồn.
Sau chén rượu cuối, Lâm kéo tấm mền, dọn lại giường. Kiệt nhìn sang chú Dũng, giọng trầm ấm:
– Đêm cuối… chú ngủ với tụi con nha.
Chú Dũng không đáp, chỉ gật nhẹ. Khi tắt đèn, bóng tối phủ lấy ba người đàn ông.
Họ nằm sát nhau, không còn khoảng cách. Lâm ở giữa, một tay nắm tay chú Dũng, tay còn lại chạm nhẹ vào lưng Kiệt. Bàn tay của chú lần xuống eo Lâm, còn Kiệt thì hôn dọc cổ cậu – một cách chậm rãi, trân trọng.
Không còn cuồng nhiệt. Chỉ là cơn chạm khẽ giữa những người đã quá hiểu nhau.
– Lâm vẫn mềm thế này… – Kiệt thì thầm, tay vuốt mông Lâm, rồi nhẹ nhàng tách ra để đưa cây hàng chạm vào lỗ nhỏ phía sau.
– Ư… chậm thôi…
Chú Dũng rướn người tới, hôn lên trán Lâm, rồi cúi xuống hôn môi Kiệt – lần đầu tiên hai người đàn ông ấy chạm môi như vậy, sâu và run nhẹ.
– Trẫm cũng muốn ôn lại…
– Thần sẵn sàng – Kiệt đáp, môi không rời môi chú.
Phạch… bạch… bạch…
Lâm rên khẽ khi cả hai phía, chú và Kiệt, thay nhau ôm lấy cậu, vuốt ve, thì thầm.
Không cần nhanh. Không cần mạnh. Đêm cuối chỉ cần kéo dài như một lời hứa.
Giữa nhịp thở dồn dập, tiếng rên khe khẽ của Lâm, là mồ hôi hòa quyện, là những cú thúc sâu nhưng nhẹ, là từng tiếng ọc ọc, chóp chép râm ran vang giữa lòng lán.
Kiệt dừng lại đúng lúc Lâm cong người lên đón nhận. Cậu siết chặt eo Lâm, bắn sâu vào trong. Chú Dũng hôn gáy Lâm, rút ra từ phía trước, rồi ôm hai người vào lòng.
– Cảm ơn… vì đã cho chú thanh xuân cuối cùng này.
Lâm vùi đầu vào ngực chú Dũng, còn Kiệt thì siết tay chú một cái, ấm và chặt.
Ngoài kia, mưa vẫn rơi không dứt.
…Đêm ấy, sau khi cả ba cùng nhau nằm lại, Kiệt ôm trọn Lâm vào lòng, cả ba chìm vào giấc ngủ chập chờn giữa tiếng mưa và hơi ấm của nhau.
Nhưng đến giữa khuya, khi mọi thứ trong lán chìm vào tĩnh lặng, Lâm trở mình. Cậu hé mắt nhìn về phía chú Dũng – người đàn ông vạm vỡ đang ngủ nghiêng quay mặt ra ngoài, hơi thở đều nhưng khuôn mặt vẫn còn nét trăn trở. Lâm ngồi dậy, khẽ nghiêng người bước qua thân thể Kiệt mà không làm cậu tỉnh. Cậu cúi xuống sát tai chú, thì thầm:
– Chú… dậy chút đi…
Chú Dũng nhíu mày, cựa nhẹ.
– Sao vậy con?
– Con… muốn giúp chú một lần cuối.
Dũng quay lại, ánh mắt nhập nhòe nhìn Lâm. Cậu đang ngồi xổm trước mặt, trần trụi, bờ vai rộng ướt mồ hôi, làn da ngăm lấp lánh ánh sáng lờ mờ ngoài hiên.
– Để ngày mai… – Chú toan nói.
Nhưng Lâm đã cúi xuống, môi chạm lên ngực chú. Nụ hôn dịu dàng, thong thả – như thể đang nói lời tiễn biệt không thành tiếng.
– Đêm nay… không chắc còn đêm nào nữa, chú à.
Lâm nói khẽ rồi ngậm lấy đầu ngực chú, mút nhẹ, tay xoa lên cơ bụng đầy múi. Chú Dũng siết nhẹ vai cậu, hơi thở khẽ run. Dù đã lớn tuổi, thân thể chú vẫn săn chắc, ấm nóng, từng nhịp tim như vỡ ra khi Lâm lần tay xuống dưới.
– Đừng vội… – chú nói, nhưng giọng đã lạc đi.
Lâm chậm rãi cúi xuống, miệng lướt qua bụng chú, rồi dừng lại nơi cây hàng đang nửa cương. Cậu ngậm lấy, chóp chép, nuốt sâu – từng tiếng ọc ọc vang lên trong bóng tối. Chú Dũng thở hổn hển, tay vùi trong tóc Lâm, không kìm được rên rỉ:
– Ư… Lâm…
Lâm ngẩng lên, mắt nhìn chú, giọng khàn:
– Chú nằm nghiêng đi, để con… giúp chú theo cách mà chú thích nhất.
Dũng nằm nghiêng, mông hơi nhô ra. Lâm tách hai chân chú, khẽ dùng ngón tay rà sát lỗ nhỏ đã quen thuộc. Một chút nước bọt, rồi đầu cây hàng cứng như đá từ từ đẩy vào, nhẹ đến mức chú Dũng chỉ rên khẽ:
– A… chậm thôi con…
Phạch… phạch… tiếng da thịt va nhau nhỏ nhưng đều đặn. Lâm không vội, từng nhịp chậm rãi, sâu và chắc. Tay cậu luồn dưới bụng chú, nắm lấy cây hàng chú mà vuốt nhẹ theo nhịp. Mỗi cú thúc là một lời từ biệt không nói thành lời.
Chú Dũng không nói gì thêm, chỉ rên rỉ, đôi mắt nhắm nghiền, miệng hé khẽ như nghẹn. Cơ thể chú co lại từng lần khi Lâm vào sâu, rồi mềm ra, đón lấy.
– Của con… vào sâu quá…
– Lần cuối thôi chú…
Cao trào đến chậm. Lâm siết hông chú, rướn người cắm sâu hết cỡ. Phạch… bạch… bạch…. Chú Dũng bật lên tiếng rên khẽ nhất, rồi siết chặt lấy mền, khi cảm nhận tinh dịch nóng hổi tràn sâu vào trong mình.
Cả hai lặng đi một lúc, chỉ còn hơi thở xen lẫn nhịp mưa ngoài hiên.
Lâm cúi xuống, hôn vào gáy chú, thì thầm:
– Cảm ơn chú… vì đã là một phần ký ức đẹp nhất của đời con.
Chú Dũng không đáp, chỉ với tay ra sau, nắm lấy tay cậu, siết khẽ.
Sau cùng, Lâm đắp mền lại cho cả hai, rồi nằm ôm chú từ phía sau. Mùi mồ hôi, mùi đàn ông, mùi chia ly lặng lẽ lan trong đêm.