Gió khuya luồn qua tấm tôn cũ kỹ, thổi khe khẽ như bàn tay ai vuốt nhẹ lưng người. Trại công nhân chìm vào giấc ngủ, chỉ còn tiếng côn trùng rỉ rả ngoài rừng sâu. Ánh trăng nhợt nhạt soi lưng trần của ba người đàn ông nằm cạnh nhau, vắt mồ hôi trên chiếu cũ.
Chú Dũng đã ngủ say. Người chú nằm nghiêng, thở đều đều, bàn tay buông hờ qua bụng như còn giữ lại dư âm lúc bị Lâm “trả bài” đầy lực.
Kiệt mở mắt. Anh vẫn chưa ngủ. Mạch máu dưới da còn âm ấm, tim đập dồn từng nhịp. Lớp hưng phấn lúc trước dường như chưa hề tan đi.
Anh nghiêng người, nhìn Lâm.
Lâm cũng còn thức, ánh mắt nhắm hờ nhưng hơi thở cậu chưa thật sự ổn định. Dưới tấm chăn thưa, bóng dáng cường tráng ấy vẫn ẩn hiện theo nhịp phập phồng của ngực. Có lẽ cậu cũng chưa nguôi được cơn thèm từ trước.
Kiệt cúi sát tai Lâm, thì thầm:
– Ra sau lán với tao.
Lâm mở mắt. Không cần hỏi lại, cậu gật nhẹ.
Cả hai nhón chân rời khỏi chiếu, lặng lẽ bước qua chú Dũng đang say ngủ. Ra ngoài, trăng đã lên cao, vắt ngang rặng núi, nhuộm ánh bạc lên cả khoảng đất trống phía sau trại.
Nơi ấy – vốn là bãi chứa vật tư ban ngày, tối đến chẳng ai bén mảng. Những tấm gỗ dài, bao xi măng cũ xếp cao thành chỗ chắn gió lý tưởng.
Kiệt đẩy Lâm tựa lưng vào một tấm ván gỗ. Chẳng cần lời mở đầu, bàn tay anh đã lần xuống bụng dưới cậu, kéo chiếc quần thô trượt xuống khỏi hông, để lỗ nhỏ đang giãn nhẹ của Lâm lộ ra giữa ánh trăng xanh nhạt.
– Mày còn muốn không? – Kiệt hỏi, giọng khàn.
– Muốn… – Lâm thở nhẹ, giơ tay vịn vào vai Kiệt, mắt nhìn thẳng, không né tránh.
Kiệt không nói thêm gì. Anh hôn lên môi cậu – nhanh và mạnh. Tay vuốt mông, siết eo rồi áp sát. Từ bên dưới, cây hàng của anh cương cứng từ lâu, nóng rực và ướt đầu, giờ đây chỉ cần một cú ấn nhẹ…
– Phạch…
Đầu khấc to chui thẳng vào trong lỗ nhỏ quen thuộc của Lâm. Cậu rùng lên, tay bấu vào thành gỗ sau lưng.
– Ưm… hơ… – Lâm rên khẽ, môi hé run rẩy.
Kiệt bắt đầu đẩy. Nhịp đầu nhẹ nhàng – như dỗ ngọt. Nhưng càng lúc, hông anh càng dập mạnh hơn, sâu hơn. Hai tay giữ chặt eo Lâm, đẩy cho thân dưới cậu bật lên theo từng nhịp thúc.
– Bạch… bạch… phạch…
Tiếng da thịt đập vào nhau vang trong khoảng sân trống, hoà cùng tiếng gió rừng. Lâm nhắm mắt, miệng hé không ngừng:
– Ư… ưm… a… Kiệt ơi… mạnh nữa đi…
Kiệt nghiến răng, mắt dán vào sống lưng mồ hôi của Lâm. Mỗi lần rút ra đẩy vào là một lần lỗ nhỏ siết chặt lấy anh, ấm, ẩm, và khít như lần đầu. Anh không kìm được, cúi sát, cắn nhẹ vào cổ cậu, thở gấp:
– Mày ngon lắm, Lâm… đêm nào tao cũng muốn mày như vầy…
– A… a hơ… đừng… đừng nói… – Lâm thì thào, nhưng lại siết chặt mông hơn.
Cả hai như hai con thú săn nhau giữa thiên nhiên hoang dại, không ai nhường ai. Nhưng Kiệt luôn là kẻ chiếm lĩnh – anh đè lên, thúc tới, rồi nâng một chân Lâm lên ngang hông, dập sâu tới tận gốc.
– A… á á! – Lâm cong lưng, mắt mờ nước. Cây hàng bên dưới cậu cứng như đá, chạm vào bụng mình từng nhịp.
– Phạch… bạch… phạch…
Kiệt không dừng cho đến khi đôi chân Lâm run lẩy bẩy, móng tay cào nhẹ lưng anh, rồi toàn thân cậu co giật.
– Hự… hơ… Kiệt ơi… em…
– Cứ ra đi… – Kiệt hổn hển – để tao phun trong mày… nữa…
Một cú thúc cuối – sâu đến tận cùng. Kiệt gầm khẽ bên tai cậu, ôm siết lấy rồi bắn từng dòng nóng rực vào sâu bên trong.
Lâm run lên, rên nghẹn, cả người dựa hẳn vào Kiệt khi cơn cực khoái tràn khắp lồng ngực.
Hai người đứng đó, dính chặt vào nhau, mồ hôi đổ ướt hết lưng và ngực. Trăng trên đầu soi xuống, chiếu lên thân thể họ một vệt sáng dài như nhắc nhở – đây là bí mật của riêng hai người, ngay cả chú Dũng cũng chẳng hay biết.