Căn phòng mất đi một tiếng cười. Từ ngày Phát về quê, đêm ở trại công nhân như bị hút sạch một phần hơi ấm. Gió núi thổi qua khe cửa, lạnh lẽo hơn thường ngày, dù bên trong, ba người đàn ông vẫn trần trụi giữa chiếu chiên bạc màu.
Kiệt nằm quay lưng về phía tường, mắt mở hé, lắng nghe tiếng thở gấp nơi phía bên kia.
Lâm đang nằm trên chú Dũng.
Tấm lưng cao lớn, cơ bắp chắc nịch của Lâm hằn bóng lên nền tường nhờ ánh đèn dầu lập lòe. Tay cậu bám vào thành giường, cơ bụng gồng lên khi nhấn hông đều đặn.
– A… a hơ… chậm lại… Lâm ơi… – Chú Dũng thở đứt đoạn, cả thân hình lão căng cứng, lồng ngực thở dốc từng nhịp.
Lâm không nói gì, chỉ cúi xuống liếm nhẹ bên tai chú. Cậu biết chú Dũng thích kiểu ấy – khi bị một thân hình trẻ khỏe, cơ bắp, to lớn ép chặt lấy, rồi nhịp nhàng thúc sâu vào lỗ nhỏ quen thuộc, như con mồi cam chịu dưới nanh vuốt dã thú.
– Phạch… phạch… bạch… bạch…
Tiếng va chạm vang trong không gian chật hẹp. Dũng cong lưng, móng tay bấu chặt vào lưng Lâm, rên rỉ không ngừng khi bị cậu “trả bài” bằng những cú đẩy mạnh, đầy lực.
Kiệt nhìn không chớp mắt. Cơ thể anh cũng căng lên, cây hàng trong quần chật chội, gồng cứng từng mạch máu. Một cảm giác vừa quen vừa lạ trỗi dậy – ham muốn xâm chiếm Lâm, ngay trong lúc cậu đang thỏa mãn người đàn ông khác.
Không một tiếng động, Kiệt đứng dậy. Ánh mắt anh dán chặt vào thắt lưng Lâm – nơi cơ mông rắn chắc của cậu co giãn theo từng cú thúc. Anh đến sát sau lưng cậu, đưa tay vuốt nhẹ sống lưng đầy mồ hôi.
Lâm giật mình nhưng không quay đầu. Chỉ hơi rướn người, hơi thở nghẹn lại khi cảm nhận đầu khấc nóng rực của Kiệt đang kề sát vào giữa hai mông mình.
– Ừm… ưm… – Cậu rên khẽ, như một dấu hiệu đồng thuận.
Không để lỡ, Kiệt ấn nhẹ một cú…
– Phạch…
Cây hàng to, dài, ướt át của anh thọc sâu vào lỗ nhỏ phía sau Lâm – nơi chỉ mình anh từng vào, từng dùng để dập tới bờ mê dại. Thân dưới của Lâm run nhẹ, nhưng cậu vẫn không dừng, vẫn tiếp tục nhấp phía dưới vào chú Dũng.
Chú Dũng – bị ép giữa hai thân thể trẻ trung – hoàn toàn không biết mình đang là một mắt xích trong trò ba người ngầm ấy. Ông chỉ cảm thấy Lâm hôm nay nóng hơn, mạnh hơn, và phần hông cậu như bị thúc từ phía sau một lực vô hình khiến cú nào cũng dập tới tận ruột gan.
– A… a… mẹ nó… ngon… Lâm à… – Dũng nói mà không mở mắt, cả người rùng lên từng cơn khoái lạc.
Kiệt thì khác – từng cú thúc vào Lâm là một lần sâu, mạnh, thẳng thắn. Anh nắm chặt eo cậu, thở gấp vào lưng cậu:
– Mày ngoan lắm… siết tao chặt như hôm đầu tiên ấy…
Lâm đỏ mặt, nhưng vẫn gồng người, để lỗ nhỏ của mình bóp chặt lấy cây hàng của Kiệt từ phía sau, còn phía dưới vẫn đều đặn dập sâu vào trong chú Dũng.
Tiếng “bạch bạch” vang dội khắp phòng. Mồ hôi đổ như tắm. Lâm bị kẹp giữa hai đầu đẩy – phía trước là lỗ nhỏ của chú Dũng bóp riết lấy, phía sau là Kiệt đang chiếm trọn nơi bí mật chỉ hai người biết.
– A… a… á á!! – Dũng rên dài, co giật mạnh rồi bắn ra, tinh nóng trào ra nơi giường, ngực ông dính đầy mồ hôi và tinh trắng.
Ngay lúc đó, Kiệt dồn lực:
– Khụp… phạch… phạch… a… Lâm!
– Hơ… ư… ƯM ƯM!!! – Lâm há miệng, lưng cong kịch, cả thân thể run lên khi Kiệt đẩy mạnh lần cuối và phun sâu vào trong. Từng dòng nóng rực tràn vào, khiến lỗ nhỏ cậu co rút liên hồi.
Lâm đổ gục lên người Dũng, thở không ra hơi. Kiệt rút ra, không nói lời nào, chỉ cúi xuống thì thầm:
– Nhớ… mày chỉ là của tao, Lâm.
Lâm không đáp. Chỉ ngoái nhìn anh một cái, ánh mắt nửa mệt mỏi, nửa đê mê.
Đêm đó, cả ba nằm trần truồng ngủ vùi trong mùi mồ hôi, tinh dịch và kỷ niệm Phát để lại.