Lâm vẫn còn dính người vào vách gỗ, mồ hôi rịn ướt dọc sống lưng, hai tay bấu chặt mép ván đến trắng đốt ngón. Cây hàng của Kiệt vẫn chưa rút ra khỏi lỗ nhỏ đang run rẩy sau trận bắn đầu tiên. Thay vì ngơi nghỉ, Kiệt lại đưa tay véo nhẹ đầu vú Lâm, ép hắn phải cong mông lên cao hơn.
“Mới xong một lần mà rã rồi à?” – giọng Kiệt khàn, ngực dán chặt lưng Lâm, tay vỗ một cái lên mông hắn nghe chát! “Tao chưa muốn dừng…”
Lâm thở gấp, giọng lạc đi trong hơi nóng:
“Ư… làm nữa đi… đừng nhẹ…”
Kiệt rút ra, khiến lỗ nhỏ nở phồng khẽ nấc, rồi “phạch!” – một cú thúc bất ngờ khiến Lâm hét lên nghẹn ngào:
“Á… á á… vào… vào sâu quá!”
“Bạch… bạch… bạch bạch…” – cây hàng to và dài tống vào không thương tiếc, luồn sâu, cọ sát từng ngóc ngách khiến Lâm nhũn hẳn đầu gối. Mỗi cú đẩy như dội điện lên sống lưng, khiến hắn nghển cổ rên không thành lời:
“Ưm… ưm… a… a a…”
Kiệt giữ mông Lâm thật chặt, kéo hắn lùi về từng nhịp, ép lỗ nhỏ phải tự đón lấy cây hàng nóng hổi đang dập tới. Tay hắn luồn qua bụng dưới Lâm, cầm lấy cây hàng mềm oặt của đối phương mà vuốt theo nhịp thúc:
“Rên nữa coi, cho tao nghe tiếng mày nứng thế nào.”
Lâm bật khóc vì khoái cảm, miệng nấc từng tiếng run rẩy:
“Ư… Kiệt… sâu nữa… cứ… cứ chơi em kiểu đó… đau… mà sướng lắm…”
“Muốn phun nữa không?” – Kiệt gằn giọng, đẩy lùi cây hàng đến tận gốc, rồi thúc thêm mấy cú “bạch bạch bạch!” liên tiếp khiến lỗ nhỏ co thắt loạn xạ.
Lâm gục đầu xuống, môi mím chặt, rồi hét lên khi cây hàng của Kiệt chạm đúng điểm sâu nhất – và “phụt… phut phut…” – dòng tinh thứ hai vọt mạnh vào trong, nóng hổi tràn ra mép lỗ nhỏ đang ngoạm chặt gốc hàng.
Lâm thở dốc, mắt nhắm nghiền, nước trắng đục bắt đầu rỉ ra theo đùi. Kiệt vẫn chưa rút ra vội, mà cắn nhẹ lên gáy hắn, thì thầm:
“Của tao hết rồi đó… người mày, cái lỗ nhỏ này, mày phải nhớ…”
Lâm gật đầu, toàn thân rã rời, mông sưng tấy đỏ nhưng không hề chống cự. Trong lòng hắn dâng lên thứ cảm giác kỳ lạ – vừa bị chiếm hữu, vừa tự nguyện nắm tay Kiệt lún sâu hơn vào bí mật tội lỗi mà chẳng ai được biết.