Từ cái đêm Lâm nghiêng đầu hôn nhẹ lên ngực Kiệt sau trận giao hoan thầm lặng, mối quan hệ giữa hai gã đàn ông lực lưỡng ấy đã bước sang một ranh giới không tên. Đêm nào cũng vậy, khi chú Dũng và Phát ngủ say, Kiệt lại khẽ lăn ra khỏi chiếu, vén màn bước ra ngoài – nơi Lâm vẫn lặng thinh chờ bên mái hiên trại.
Không ai trong hai kẻ ấy nói nhiều. Chỉ có cái nhìn lặng mà nặng như đè, nặng như nhịp tim thúc vào lồng ngực. Mỗi lần như vậy, Lâm bước lùi vào góc tối, để mặc Kiệt áp sát, ép hắn vào vách gỗ, bàn tay thô ráp lùa vào lưng áo, lột sạch tấm thân rắn rỏi mà không ai ngờ từng biết rên rỉ.
“Lột ra đi, Lâm…” – Kiệt thì thầm, hơi thở nồng lửa bên tai. Lâm gật nhẹ, tự cởi dây thắt lưng, rồi chống tay vào vách, quay lưng lại, mông căng tròn nảy lên trong bóng tối.
Kiệt tì sát vào, tay tách nhẹ hai mảnh thịt mông dày, đầu lưỡi liếm dọc khe lưng mồ hôi, xuống tới miệng lỗ nhỏ đang mấp máy chờ đợi.
“Ư…ưm… Kiệt…” – Lâm không cầm được tiếng thở khi đầu lưỡi trơn trượt bắt đầu liếm sâu. “Chóp chép… chóp… ọc ọc…” – Kiệt đưa cả ngón tay theo, day nhẹ, móc sâu, khiến Lâm run lẩy bẩy.
Chỉ khi lỗ nhỏ đã mềm ướt và mở nhẹ ra, Kiệt mới dựng cây hàng nóng rực lên, tì sát vào khe mông, rồi “phạch” – một cú đâm sâu khiến Lâm bật tiếng “Á… a a…”
“Bạch… bạch bạch…” – nhịp đẩy dứt khoát vang lên, cơ thể hai gã đàn ông vạm vỡ dính sát vào nhau, từng cú thúc làm Lâm cong người, tay siết vách đến bật gân.
“Ư… Kiệt… mạnh nữa… cứ… cứ chơi em như thế…” – Lâm rên rỉ, đôi chân dài run lên từng hồi khi bị đẩy sâu tới tận đáy.
Kiệt cúi xuống, cắn nhẹ lên vai hắn, giọng trầm gằn bên tai: “Chỉ tao mới thấy mày thế này, nhớ chưa?”
“Nhớ… nhớ mà…” – Lâm đáp như gào, người lắc lư theo nhịp cây hàng nóng bỏng đang xuyên thẳng vào trong.
Càng về sau, Kiệt càng tăng lực. Mông Lâm đỏ rực, lỗ nhỏ co bóp liên hồi như nuốt trọn từng tấc dương cương cứng ngắc. Tiếng “bạch bạch… phạch… bạch” vang đều dưới ánh trăng mờ, trộn cùng tiếng rên rỉ ướt át khiến đêm càng trở nên bỏng rát.
Đến cao trào, Kiệt gầm lên, giữ chặt eo Lâm rồi thúc liền mấy cú sâu nhất. “Phụt… phut… phut…!” – dòng nóng phun trào, lấp đầy bên trong khiến Lâm giật nảy người.
Cả hai cùng đổ người vào nhau, mồ hôi hòa quyện, tim đập rần rật như thể đang leo núi ngược trời. Một lúc sau, Lâm mới khẽ quay đầu lại, ánh mắt vẫn dại đi vì sung sướng:
“Kiệt… chuyện này… chỉ hai đứa mình biết… đừng để chú Dũng với Phát biết, được không?”
Kiệt cúi sát, cắn nhẹ lên vành tai Lâm:
“Ờ… tao giữ kín… vì mày làm tao nghiện mất rồi.”