Phát nằm rã rời trên ngực Lâm, miệng khẽ mở, hơi thở đều đều. Cậu đã chìm vào giấc ngủ, môi vẫn còn vương chút ẩm ướt. Lâm khẽ đặt cậu xuống, kéo chăn ngang bụng. Rồi hắn đứng dậy, châm điếu thuốc, mở cửa bước ra ban công nhỏ, gió đêm mát lạnh thổi qua làn da trần đẫm mồ hôi.
Từ đầu hành lang, Kiệt cũng vừa bước ra, vừa thắt lại sợi dây lưng áo ngủ. Ánh mắt hai người chạm nhau. Im lặng. Rồi Kiệt nhếch môi cười: “Chú Dũng ngủ rồi à?”
Lâm gật: “Ừ. Mềm nhũn như cục bột.”
Cả hai đứng dựa lan can, không ai thúc giục, không ai hỏi han dư thừa. Chỉ có hơi thở và ánh nhìn, như hai kẻ hiểu nhau ngầm. Lâm liếc nhìn Kiệt từ đầu đến chân – thân hình rắn chắc, lưng thẳng, cổ tay gân guốc. Hắn hỏi khẽ: “Công thật không đấy?”
Kiệt quay sang, ánh mắt lóe lên: “Muốn thử?”
Không đợi thêm lời nào, cả hai quay về phòng trống ở cuối dãy. Cửa vừa đóng lại, Kiệt đã bị đẩy dính lưng vào tường. Lâm cắn mạnh vào cổ, rồi hôn dọc xuống ngực. Tay luồn vào thắt lưng, kéo tuột quần xuống, để lộ cây hàng đã hơi căng.
“Để tao xem mày có đủ sức chơi với tao không,” Lâm nói, rồi khụy gối xuống, ngậm trọn vào.
“Chóp… chép… ọc ọc…” – Kiệt ngửa cổ, rên: “Hơ… ưm…”
Lâm bú sâu, tay xoa bóp gốc cây hàng, miệng mút căng, lưỡi đảo liên tục dưới đầu khấc. Kiệt siết vai hắn, mồ hôi bắt đầu rịn. Nhưng hắn không để mình bị yếu thế.
Ngay khi Lâm đứng dậy, Kiệt xoay người hắn đè xuống giường, quỳ gối, hôn dọc sống lưng, rồi lật hắn nằm sấp, mông căng tròn lộ rõ. Kiệt nhổ nước bọt, miết đều lên khe giữa, rồi “phạch”—đút thẳng vào.
Lâm bật cổ: “A… mày chơi thiệt hả…?”
“Công thật thì chịu đi,” Kiệt rít qua kẽ răng, bắt đầu nhấp. Nhịp ban đầu chậm, sâu, sau nhanh dần. Tiếng “bạch bạch bạch” vang dồn dập. Lâm rên trầm: “Hơ… sâu nữa… đúng rồi…”
Cả giường lắc lư theo từng cú thúc. Kiệt dồn hết lực, từng cú đâm như ép sát tận cùng. Lâm cào drap giường, miệng phát ra tiếng: “Ưm… phạch… bạch bạch… á…”
Kiệt gập người đè lên lưng Lâm, hôn lên gáy, vừa dập vừa rên: “Lỗ mày… ngoan ghê… giữ sát hàng tao…”
Rồi bất ngờ, Kiệt rút ra. Lâm xoay lại, đẩy Kiệt nằm xuống, trèo lên người hắn. Không cần bôi thêm gì, Lâm tự ngồi xuống cây hàng của Kiệt, “phạch”—nút trọn vào bên trong. Hắn nhíu mày, rên khẽ: “Á… lớn thật…”
Lâm bắt đầu nhún, tay chống lên ngực Kiệt, mồ hôi nhỏ giọt trên đầu ngực. Nhịp mông lên xuống nhịp nhàng, rồi tăng lực. Kiệt cũng bật dậy, ôm eo hắn, vừa mút ngực vừa nhấp từ dưới lên. “Bạch bạch… phạch… ưm… á…”
Cảnh hai công tấn công nhau, chẳng ai chịu nhường. Tiếng da thịt đập nhau dày đặc, hơi thở dồn dập, mắt long lên vì ham muốn.
Cho đến lúc Lâm cong lưng, cắn môi: “Tao… ra đây…” – rồi “phut-phụt”—từng đợt nóng phun vào bên trong. Kiệt cũng siết eo hắn, thúc thêm vài nhịp: “Tao cũng… phut-phụt…”
Hai công nằm lả trên nhau, mồ hôi đầm đìa, lồng ngực phập phồng, cây hàng dính dáp chưa rút ra.
Lâm thở, cười khẽ: “Được… mày cũng dai đấy.”
Kiệt cười lại: “Lâu lâu, để mày nhớ đời.”
Cây hàng vẫn còn nằm sâu bên trong, Lâm nghiêng đầu sang, hơi thở vẫn gấp: “Kiệt… chuyện này…”
Kiệt mở mắt, nhếch môi mệt mỏi nhưng đầy ẩn ý: “Sao? Lần đầu làm thụ mà sợ à?”
Lâm liếc hắn, tay siết nhẹ eo: “Tao nói nghiêm túc. Mày đừng để chú Dũng với thằng Phát biết. Nhất là Phát. Tao không muốn nó nhìn tao khác đi.”
Kiệt im vài giây, rồi gật đầu, giọng khàn khàn: “Biết rồi. Miệng tao kín. Nhưng…” – hắn hôn nhẹ lên cổ Lâm – “Tao giữ quyền nhắc lại khi nào muốn chơi tiếp.”
Lâm nhắm mắt, thở dài: “Chơi thì chơi. Nhưng kín.”