Tối hôm sau, không ai bảo ai, nhưng ánh mắt đã nói hết. Phát kéo tay Lâm vào phòng trước, còn Kiệt nhẹ nhàng đặt tay lên lưng chú Dũng, dìu ông qua phòng bên cạnh.
Lâm ngồi lên giường, Phát ngồi giữa hai đùi anh, tay cởi khuy áo, lột từng lớp vải khỏi thân trên đen sạm, đầy cơ. Lâm nắm cằm cậu trai, nhếch môi cười: “Tối nay chú mày ngoan, tao thương cho.”
Phát không đáp, chỉ cúi đầu xuống, ngậm lấy cây hàng của Lâm – thứ đã bắt đầu ngỏng cao từ lúc mới đóng cửa. Miệng cậu trơn trượt, môi mút căng, lưỡi xoay đều quanh đầu khấc, vừa mút vừa phát ra tiếng chóp chép… ọc ọc… Lâm ngửa đầu ra sau, tay siết nhẹ tóc Phát, rên trầm: “Đúng rồi… sâu nữa… ưm…”
Lát sau, Phát nằm ngửa ra giường, giang hai chân, ngón tay tự vạch lỗ nhỏ ướt mềm, nhìn Lâm đầy khiêu khích. Lâm nhổ một ngụm nước bọt, bôi lên cây hàng căng mọng, rồi “phạch”—cắm thẳng vô, Phát bật cổ, rên: “Á… a… to quá…”
Lâm bắt đầu nhấp. Nhẹ, rồi mạnh dần. Tiếng bạch bạch vang lên, hòa cùng tiếng thở khò khè và tiếng rên đứt quãng. “Ưm… hơ… phạch… bạch bạch… nữa đi…”
Lâm cúi sát, cắn khẽ tai Phát: “Mày chặt quá… mút chặt lấy hàng tao luôn…”
Bên kia, Kiệt đặt chú Dũng ngồi lên giường, rồi cởi đồ ông ra từng lớp, từ áo đến quần, tới khi thân thể trắng mềm lộ trọn. Ông đỏ mặt, nhưng không ngăn cản. Kiệt hôn từ vai, xuống ngực, bụng, rồi quỳ hẳn xuống đất, ngậm vào giữa hai chân ông, mút chặt lấy đầu khấc nhỏ, vừa liếm vừa ọc ọc, tay nắn nhẹ hai bên đùi.
Dũng rên rỉ, lưng cong lại: “Trời… Kiệt… em…”
Kiệt rướn lên, đặt chú nằm ngửa, quỳ giữa hai chân, kê đầu khấc đỏ au lên miệng lỗ nhỏ đã hơi hé. Một tay giữ eo, tay kia tách mông, rồi “phạch”—đâm thẳng vào.
“Á… a… trời đất…” – chú bật dậy nửa thân, mồ hôi rịn trán.
Kiệt đẩy mạnh từng cú, nhịp sâu, đều, tiếng bạch bạch vang khắp phòng. Mỗi lần rút ra, đầu khấc đỏ bóng kéo theo lớp trơn dính, rồi lại “phạch”—cắm vô sâu hơn. “Chú thích không? Hử? Lỗ chú ngoan dữ ha…”
Dũng bấu giường, thở đứt đoạn: “Ưm… mạnh nữa… em…”
Hai phòng, hai cặp, hai nhịp dập khác nhau, nhưng đều cuồng nhiệt.
Phát vươn người lên, ngồi lên người Lâm, chủ động nhún hông, đùi siết lấy eo hắn, mông nhấp lên xuống đều đặn, tiếng phạch-phạch nhịp nhàng. Lâm nhìn cảnh đó, cắn răng rên: “Mày điên rồi… còn dám cưỡi tao như vậy hả?”
Phát mồ hôi rịn trán, nhưng không ngừng, nhịp nhún ngày càng dồn dập.
Bên kia, Kiệt gập người đè lên chú Dũng, hai tay giữ cổ tay ông dính vào giường, thân dưới nhấp tới tấp, “bạch bạch bạch bạch!” – mông Dũng đỏ lựng, tiếng rên ưm ưm bị chặn bởi môi Kiệt hôn chặt.
Cả hai cặp cùng tăng tốc, tiếng giường cót két, tiếng da thịt đập nhau bốp bốp vang vọng.
Đến khi Lâm gồng cứng người, rên khẽ: “Ra đây…” – rồi “phut-phụt”—từng đợt nóng hổi phun sâu trong người Phát, khiến cậu rên ưm… ưm… nằm rạp trên ngực hắn, mông vẫn co giật theo từng đợt bắn.
Kiệt cũng rút sâu, rên: “Chết… anh ra đây…” – “phut-phụt”—trong người chú Dũng trào đầy, chảy xuống đùi. Cả hai nằm thở dốc, da dính da, tim đập hỗn loạn.
Một lúc sau, cả bốn lại cùng ngồi quanh mâm nhỏ, uống trà gừng. Không ai nói gì nhiều, nhưng ánh mắt đều dịu lại. Một đêm nữa, họ lại giữ nhau ấm trong hơi thở.