Sáng hôm sau, căn phòng tập thể không còn căng như dây đàn. Ánh mắt bốn người đàn ông gặp nhau khi cùng rửa mặt bên bể nước – không ai nói gì, nhưng tiếng thở, tiếng giật vòi, tiếng vỗ mặt lại mang nhịp điệu rất khớp.
Cả ngày hôm đó, Lâm và Kiệt cùng kéo giàn tre, bốc gạch, chuyển xà ngang. Hai thân thể cường tráng đổ mồ hôi ròng ròng, từng sợi cơ sau lưng nổi rõ, lưng áo thấm nước. Phát cùng chú Dũng thì thu dọn ván gỗ, dọn kho, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía hai người kia.
Khi trời sụp tối, không ai bảo ai, họ cùng trở về phòng của chú Dũng. Cửa khép lại, then cài, đèn dầu được vặn sáng. Không ai nói một câu, nhưng ai cũng biết chuyện gì sắp xảy ra.
Lâm ngồi xuống giường, vỗ đùi. “Lại đây, chú.”
Chú Dũng bước tới, ngồi lên đùi Lâm, để Lâm vòng tay qua lưng cởi áo. Ánh đèn soi lên lớp cơ săn chắc, sạm nắng và đầy dấu hôn đêm trước. Lâm cúi đầu, liếm dọc sống lưng, lên cổ, nhay và mút mạnh khiến chú thở gấp.
Phát thì ngồi dưới đất, kéo khóa quần Kiệt, lôi cây hàng của cậu ra, vừa to vừa cứng, nổi gân, đỏ ửng. Không nói một lời, Phát cúi đầu ngậm trọn, tiếng chóp chép vang lên, đầu gật theo nhịp, lưỡi xoay quanh, ọc ọc… Kiệt nghiêng đầu rên khẽ, “Ưm… ngoan…”
Lâm đặt chú Dũng nằm xuống giường, giang hai chân ông ra, lỗ nhỏ đã hơi ướt sau mấy cái liếm dài ngoằn từ gốc lên rãnh mông. Lâm liếm vài vòng, rồi “phạch”—cắm mạnh vào, chú bật dậy nửa thân: “A… á á…”
Lâm nắm eo, nhấp từng cú chắc nịch, bạch… bạch…, lực đẩy từ hông đập vào mông Dũng làm da thịt va nhau chan chát. “Chú thích bị tao chơi vậy đúng không? Phục tao rồi?”
Dũng mím môi rên ưm ưm, chân quặp lấy hông Lâm, toàn thân rung theo từng cú nhấp mạnh.
Phát ngậm cây hàng Kiệt đến ướt mồm, rồi lùi lại, nằm ngửa ra giường, quấn chân quanh eo Kiệt, thở hổn hển: “Vô đi… nhanh… em chịu không nổi…”
Kiệt dí cây hàng đỏ rực vào lỗ nhỏ hồng ướt của Phát, rồi “phạch”—đâm thẳng vô. Phát bật cổ, miệng rên “Á… á… ơ ơ hơ… mạnh nữa…”
Kiệt nhấp đều, nhanh dần, tiếng bạch bạch vang lên dồn dập, bàn tay tát mông Phát bốp bốp. Phát nhắm mắt, rên to không giấu.
Hai chiếc giường cùng kêu cót két, không khí trong phòng như bị hun bởi lửa rừng. Mùi mồ hôi, mùi da thịt, tiếng thở, tiếng nhấp, tiếng ọc ọc – tất cả hòa thành một bản giao hưởng dâm mỹ, nóng hừng hực.
Lâm đè mạnh chú Dũng, gầm khẽ, “Tao ra…” rồi “phut-phụt”—phun thẳng sâu vào trong, lỗ nhỏ chú co giật từng nhịp. Dũng rên bật “ưm… a… đầy quá…”
Không dừng, Kiệt tăng tốc, bạch bạch bạch mạnh tới tấp rồi gồng cứng người: “Anh cũng ra…!” – “phut-phụt”—trong lỗ nhỏ Phát tràn ấm.
Phát nằm im thở dốc, Dũng cũng nằm gối lên ngực Lâm, mắt khép lại, miệng khẽ cong.
Một lúc sau, bốn người nằm quây bên nhau, không ai rời ra. Kiệt quàng tay qua bụng Phát, Lâm gác chân lên đùi chú Dũng.
Im lặng dài. Rồi Dũng nói, nhỏ: “Tụi bây muốn vậy hoài hả?”
Kiệt: “Muốn.”
Lâm cười: “Tao thấy hợp lý. Hai công, hai thụ. Không ai phải chia.”
Phát mệt nhưng vẫn vùi mặt vào ngực Kiệt, thở: “Đừng bỏ nhau là được…”
Không ai lên tiếng nữa. Nhưng trong tim mỗi người, câu trả lời đã rõ ràng.