Đêm phủ xuống trại công nhân bằng lớp sương ẩm lạnh, ánh đèn dầu lập lòe trong từng phòng tập thể. Phòng chú Dũng vẫn sáng, khung cửa khép hờ. Bên trong, Dũng ngồi giữa giường, áo đã tháo nút, lưng trần sạm nắng phủ bóng dưới ánh đèn mờ. Ngực ông phập phồng theo hơi thở nặng.
Kiệt và Phát bước vào cùng lúc. Lâm đến sau vài phút, không gõ cửa, chỉ đẩy cánh cửa mở rộng rồi khóa lại bằng then gỗ.
Ba người đàn ông trẻ, cao to, vạm vỡ, đứng nhìn chú Dũng – người đàn ông từng trải, thân thể phủ sẹo nhưng vẫn toát ra sự cuốn hút kỳ lạ.
“Chú… chọn ai?” – Kiệt lên tiếng, giọng trầm.
Dũng ngẩng lên. “Tao không chọn. Tao chấp nhận. Đêm nay… tao để tụi bây quyết.”
Lâm cười khẽ. “Ngon.”
Ngay lập tức, Lâm sấn tới, đẩy chú nằm ngửa ra giường. “Tao lên trước.”
Chưa kịp phản ứng, Lâm đã ghì hai tay Dũng xuống, cúi đầu xuống gặm lấy cổ ông, chóp chép, rồi trượt môi cứng rắn qua ngực chai sần, nhay đầu vú sậm màu khiến chú rùng mình bật khẽ: “Ưm…”
Phát ngồi lên mép giường, tay vuốt nhẹ cây hàng đã căng phồng trong quần. Kiệt thì đứng im, hai tay nắm chặt, ánh mắt nóng rực.
Lâm trượt tay xuống cởi phăng quần Dũng, cây hàng của ông bung ra, đỏ ửng, run rẩy. “Lần này tao chơi đàng hoàng hơn hôm bữa.” – Lâm cúi xuống, ngậm lấy, tiếng chóp chép vang lên ướt át. Dũng thở gấp, ưm ưm, mắt khép hờ.
Lưỡi Lâm ngoáy quanh đầu khấc, đầu hơi nhịp, ọc ọc… Kiệt nghiến răng, bước tới giật mạnh vai Lâm: “Tới lượt tao.”
Lâm cười, rút miệng ra, cây hàng Dũng vừa bóng nhẫy, vừa run.
Kiệt đẩy Dũng nằm nghiêng, chính mình quỳ sau lưng ông, tách nhẹ hai mông dày rám nắng, cúi xuống liếm lỗ nhỏ, liếm sâu từng vòng, nghe tiếng Dũng bật “a… á…” liên tục. Lưỡi Kiệt lách, thè, ấn, cho đến khi chú co rút từng lần.
Không đợi thêm, Kiệt dựng cây hàng, kéo lớp bao căng mượt, rồi “phạch”—cắm vào lỗ nhỏ đang ướt mềm. Dũng gồng cứng người, miệng bật ơ ơ hơ… Kiệt bắt đầu nhịp, bạch… bạch… bạch…, từng cú thúc thẳng, mạnh, cơ hông căng bật từng lần. “Chú thích mà, phải không?” – Kiệt gằn.
“Ưm… có… a… mạnh nữa…” – Dũng rên, tay bấu chặt nệm.
Phát không chịu đứng ngoài. Cậu bước tới, ngồi trước mặt chú, dựng thẳng cây hàng rồi đập nhẹ vào má Dũng. “Chú mút đi.” – Dũng mở miệng ra ngoạm lấy, miệng ngậm đầy, đầu bắt đầu gật – chóp chép, ọc ọc – mùi đàn ông sực nức giữa căn phòng kín.
Kiệt tăng nhịp, phạch sâu hơn, tay vỗ mông chú Dũng bạch bạch, âm thanh nhục thể vang dội như tiếng máy khoan trong đêm. Phát rên khe khẽ, tay vuốt tóc chú. “Chú ngoan… bú giỏi thật…”
Lâm đứng nhìn, rồi không chịu nổi, bước tới sau lưng Kiệt. “Nhường chỗ. Tới tao.”
Kiệt rút ra, cây hàng dính nhớp. Lâm cắm ngay vào, phạch—cả thân dưới Dũng gồng cứng, rên bật ưm ưm, mặt vẫn đang bú cây hàng Phát, miệng phát ra âm thanh chóp chép liên hồi. Lâm nhịp chậm, nhưng mạnh, lỗ nhỏ của chú Dũng lại bị lấp đầy lần nữa, bạch… bạch…, Dũng gần như không thể thở đều.
Phát rút ra, phun một vệt trắng mờ lên ngực chú, còn Dũng thì gần như sắp vượt ngưỡng.
Lâm gầm lên, “Tao ra đây!” – rồi phut-phụt—nóng rực tràn vào trong, thân thể Dũng giật nhẹ, mắt lạc thần. Kiệt không chịu thua, kéo chú nằm ngửa, dựng lại cây hàng mình, đâm thẳng vào lần nữa, phạch, bạch bạch bạch bạch bạch—”Con cũng ra đây, chú!” – Dũng rên bật “A… á… á á á—” khi phut-phụt—lần hai ập vào.
Ông ngã gục, thở gấp, toàn thân phủ đầy tinh trùng.
Lâm quệt mồ hôi, nheo mắt: “Giờ chú hiểu ai ham chú nhất rồi đó.”
Kiệt nhìn Lâm, ánh mắt không còn hằn học, chỉ có ngọn lửa chưa tắt. “Tụi tao không nhường đâu.”
Chú Dũng nằm giữa ba người, mệt mỏi nhưng đôi mắt lại sáng. “Tối nay… tao biết mình thuộc về đâu.”