Tối ấy, Kiệt và Phát ăn cơm xong thì rủ nhau đi dạo quanh trại. Gió đêm thổi mát rượi, tiếng dế rúc đều, mùi gỗ ẩm hòa với mùi khói bếp lẩn khuất trong không khí.
“Hay mình ghé chú Dũng chút, lâu rồi chưa ngồi với chú.” – Phát gợi ý.
“Ừ, tao cũng đang định.” – Kiệt gật đầu, tay đút túi quần, sải bước đều đặn trên nền đất rải đá.
Họ đi vòng ra dãy nhà phía Tây – nơi những công nhân kỳ cựu được sắp xếp nghỉ riêng. Phòng chú Dũng nằm cuối hành lang, ánh đèn vàng hắt qua cửa sổ hở một khe.
Vừa đến gần cửa, Kiệt khựng lại.
Từ bên trong, vọng ra tiếng cọt kẹt của giường. Rồi…
“Ưm… Lâm… sâu quá… a… á á…”
Phát tròn mắt, liếc Kiệt. Người đàn ông cao to bên cạnh chỉ im lặng, mặt tối sầm.
“Bạch… bạch… bạch bạch… phạch…”
Tiếng thịt chạm nhau dồn dập, rõ mồn một qua cánh cửa gỗ cũ kỹ. Trong phòng, giường kêu răng rắc theo nhịp chuyển động không thương tiếc.
“Chú còn dám bỏ tao lần nữa không hả?” – giọng Lâm gằn lên.
“Ưm… đừng… mạnh quá… ơ ơ hơ… á…” – giọng Dũng ngắt quãng giữa hơi thở dồn dập.
Kiệt cắn môi. Bàn tay nắm chặt thành nắm đấm. Phát đứng bên cạnh, nhìn xuống chân, cổ họng khô khốc.
“Phạch… phạch… bạch bạch… phụt! Phụtttt…”
Rồi tất cả chìm trong im lặng.
Tiếng thở dốc còn vang lại vài nhịp, rồi lặng như tờ.
Hai người đàn ông ngoài cửa không gõ, cũng không bước vào. Họ chỉ đứng đó thêm vài phút, rồi Kiệt quay đầu trước:
“Về.”
Phát gật đầu lặng lẽ, không hỏi gì thêm.
Trên đường về, không ai nói lời nào. Ánh trăng chiếu dài bóng hai người trên lối mòn sỏi đá. Kiệt đi nhanh, lưng thẳng, tay siết chặt. Phát đi sau, ánh mắt đượm buồn.
Chẳng ai bảo ai, nhưng cả hai đều biết – chú Dũng tối nay… không còn là của riêng họ nữa.
…
Trên đường về, gió đêm như lùa thẳng vào lồng ngực. Kiệt bước đi nhanh, vai co lại vì tức. Vừa về tới phòng, anh đẩy cửa, không bật đèn.
Phát vừa khép cửa lại đã bị Kiệt kéo mạnh, đè hẳn vào tường.
“Ê… mày—”
Chưa kịp dứt câu, môi Kiệt đã đè xuống, ngấu nghiến. Hơi thở anh nặng mùi gắt gỏng, tay luồn vào áo Phát, kéo phăng lên tận cổ.
“Ưm… Kiệt… chờ đã…” – Phát cố nói, nhưng cổ họng nghẹn cứng.
Ánh trăng hắt qua ô cửa khiến bóng họ dính lấy nhau trên vách. Kiệt thô bạo kéo Phát ra giường, đè úp cậu xuống.
Quần Phát bị tụt xuống gối trong một động tác nhanh gọn. Kiệt rút thắt lưng, nắm chặt cây hàng cương cứng, không hề nương tay.
“Á… đau… Kiệt…”
“Im.” – Kiệt khàn giọng. “Chú thích bị người khác đè vậy lắm hả? Giờ mày chịu đi.”
“Phạch.” Cây hàng cắm vào lỗ nhỏ, không báo trước.
Phát cong lưng, tay bấu tấm chăn rách.
“Ưm… á… a a… bạch… bạch bạch… Kiệt… chậm chút… ưm ưm…”
Nhưng Kiệt không chậm. Cơ thể anh nóng rực, từng cú dập như trút thẳng cơn giận đang bốc lên tận óc.
“Bạch… bạch… bạch bạch… chóp… chép… ọc ọc…”
Lúc rút ra đẩy miệng, Phát chỉ biết ú ớ rên rỉ, nước dãi ướt môi. Kiệt siết tóc cậu, cây hàng dập sâu đến tận cổ họng.
“Ọc… ọc… ưm… chóp… chép…”
Một tay giữ gáy, tay còn lại tát nhẹ vào mông Phát, tiếng da thịt vang lên chan chát.
“Phạch! Bạch bạch bạch!”
Giường rung dữ dội. Mồ hôi nhỏ giọt từ cằm Kiệt xuống lưng trần Phát.
“Ưm… Kiệt… phut… phụtttt…”
Tinh dịch nóng phun sâu vào lỗ nhỏ. Kiệt rút ra, dằn lưng Phát xuống, cây hàng còn dính ướt chạm vào mông cậu.
Cả hai thở dốc. Không ai nói gì.
Một lúc sau, Kiệt mặc lại quần, ngồi tựa lưng vào vách.
Giọng anh trầm khàn:
“Mai, tao sẽ gặp chú Dũng với thằng Lâm. Phải nói cho ra chuyện. Tao không muốn chơi kiểu này nữa.”
Phát nằm nghiêng quay mặt lại, môi vẫn còn sưng đỏ, mắt vẫn đẫm ánh nước.
“Tao theo mày.”