Buổi chiều trôi qua lặng lẽ. Mặt trời vẫn rọi xuống cái trại nam công nhân giữa vùng núi heo hút, hun đúc bầu không khí oi ả, nhưng trong căn phòng nhỏ nơi cuối dãy nhà tập thể, một cơn giông ngầm đang chuẩn bị nổ ra.
Chú Dũng nằm nghiêng trên giường, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ hẹp. Từ sau vụ trưa, trong lòng chú cứ bồn chồn, không yên. Dù không nói ra, nhưng hình ảnh Kiệt mạnh bạo hành Phát sau căn bếp vẫn váng vất trong đầu chú, khiến người từng trải như chú cũng phải run rẩy.
Tiếng cửa mở nhẹ. Kiệt bước vào, áo đã thay bộ mới, tóc còn ướt mồ hôi.
– Chú. – Hắn cất giọng, vừa khàn vừa có gì đó… dịu hơn mọi khi.
Chú Dũng không quay đầu lại. – Gì đó?
Kiệt ngồi xuống cạnh giường, chống khuỷu tay lên đùi. – Em tính… xin chú cho Phát về ở chung với tụi mình.
Chú Dũng lúc này mới quay lại, cặp mắt dày dạn hơi nheo lại, khó đoán. – Ở chung? Để làm gì?
Kiệt không vòng vo. – Ở đó có ba giường, tụi mình hai người. Mà… có thêm thằng Phát cũng tiện.
– Tiện gì? – Chú Dũng bật ngồi dậy, giọng gay gắt hơn thường lệ. – Mày thấy nó ngoan, thấy nó biết chiều, rồi muốn mang về chia nhau à?
Kiệt vẫn bình thản. – Chú ghen à?
– Tao… – Dũng nghẹn họng, mắt ánh lên tia bất mãn lẫn bối rối. – Tao chỉ thấy không cần thiết.
Kiệt mỉm cười, rồi vươn tay, xoa dọc đùi chú Dũng. – Chú là của em. Em muốn chú, thì dù có thêm bao nhiêu thằng khác đi nữa, em vẫn dập chú trước hết.
Bàn tay hắn luồn vào thắt lưng lão đàn ông đang bối rối, kéo nhẹ.
– Phát chỉ là… để đổi món. Chứ chú là món chính rồi.
Chú Dũng đẩy tay hắn ra, nhưng không dứt khoát. – Mày nghĩ tao chịu cảnh đó được à? Nhìn mày đè nó ra mà… mà vẫn phải nằm chung phòng, nghe tiếng mày thúc nó hả?
– Chú có thể quay lại, nhắm mắt, chờ em xong rồi em tới lượt chú. – Kiệt thì thầm bên tai chú, hơi thở nóng hổi.
– Mày… mày khốn nạn… – Nhưng tiếng nói yếu dần, thay bằng hơi thở nặng nhọc khi tay Kiệt luồn sâu hơn.
– Nghĩ đi chú. Đêm ba người, hai cái lỗ, một cây hàng… tha hồ mà vui.
Chú Dũng không đáp. Nhưng trong đáy mắt lão, những đốm lửa bắt đầu nhóm lên.
Bên ngoài, trời đã tối. Không ai biết rằng trong căn phòng ấy, một thỏa thuận đầy dục vọng đang được hình thành.
Buổi chiều trôi qua lặng lẽ. Mặt trời vẫn rọi xuống cái trại nam công nhân giữa vùng núi heo hút, hun đúc bầu không khí oi ả, nhưng trong căn phòng nhỏ nơi cuối dãy nhà tập thể, một cơn giông ngầm đang chuẩn bị nổ ra.
Chú Dũng nằm nghiêng trên giường, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ hẹp. Từ sau vụ trưa, trong lòng chú cứ bồn chồn, không yên. Dù không nói ra, nhưng hình ảnh Kiệt mạnh bạo hành Phát sau căn bếp vẫn váng vất trong đầu chú, khiến người từng trải như chú cũng phải run rẩy.
Tiếng cửa mở nhẹ. Kiệt bước vào, áo đã thay bộ mới, tóc còn ướt mồ hôi.
– Chú. – Hắn cất giọng, vừa khàn vừa có gì đó… dịu hơn mọi khi.
Chú Dũng không quay đầu lại. – Gì đó?
Kiệt ngồi xuống cạnh giường, chống khuỷu tay lên đùi. – Em tính… xin chú cho Phát về ở chung với tụi mình.
Chú Dũng lúc này mới quay lại, cặp mắt dày dạn hơi nheo lại, khó đoán. – Ở chung? Để làm gì?
Kiệt không vòng vo. – Ở đó có ba giường, tụi mình hai người. Mà… có thêm thằng Phát cũng tiện.
– Tiện gì? – Chú Dũng bật ngồi dậy, giọng gay gắt hơn thường lệ. – Mày thấy nó ngoan, thấy nó biết chiều, rồi muốn mang về chia nhau à?
Kiệt vẫn bình thản. – Chú ghen à?
– Tao… – Dũng nghẹn họng, mắt ánh lên tia bất mãn lẫn bối rối. – Tao chỉ thấy không cần thiết.
Kiệt mỉm cười, rồi vươn tay, xoa dọc đùi chú Dũng. – Chú là của em. Em muốn chú, thì dù có thêm bao nhiêu thằng khác đi nữa, em vẫn dập chú trước hết.
Bàn tay hắn luồn vào thắt lưng lão đàn ông đang bối rối, kéo nhẹ.
– Phát chỉ là… để đổi món. Chứ chú là món chính rồi.
Chú Dũng đẩy tay hắn ra, nhưng không dứt khoát. – Mày nghĩ tao chịu cảnh đó được à? Nhìn mày đè nó ra mà… mà vẫn phải nằm chung phòng, nghe tiếng mày thúc nó hả?
– Chú có thể quay lại, nhắm mắt, chờ em xong rồi em tới lượt chú. – Kiệt thì thầm bên tai chú, hơi thở nóng hổi.
– Mày… mày khốn nạn… – Nhưng tiếng nói yếu dần, thay bằng hơi thở nặng nhọc khi tay Kiệt luồn sâu hơn.
– Nghĩ đi chú. Đêm ba người, hai cái lỗ, một cây hàng… tha hồ mà vui.
Chú Dũng không đáp. Nhưng trong đáy mắt lão, những đốm lửa bắt đầu nhóm lên.
Tối hôm đó, Phát xách túi nhỏ đến, lặng lẽ bước vào phòng với ánh mắt vừa rụt rè vừa háo hức. Chú Dũng nằm quay mặt vào tường, giả vờ không hay biết.
Kiệt đóng cửa lại, rồi ngồi xuống mép giường giữa. Phát đứng lóng ngóng, chưa biết nên ngồi đâu. Kiệt kéo cậu lại, đẩy nhẹ xuống giường.
– Ngồi đây. Từ nay ở chung, muốn gì thì cứ nói.
Chú Dũng không quay đầu lại, nhưng tai thì đỏ ửng.
Đêm buông xuống, ánh đèn vàng mờ soi bóng ba người lặng lẽ trong căn phòng nhỏ. Rồi bất ngờ, tiếng giường kẽo kẹt, tiếng thở gấp vang lên. Kiệt không đợi lâu – hắn đẩy Phát nằm ngửa ra giường, hôn ngấu nghiến lên cổ, rồi thấp dần, thấp dần…
– Ưm… a… – Phát rên khe khẽ, đầu ngoẹo sang nhìn bóng lưng chú Dũng. Lão vẫn nằm yên, nhưng bàn tay thì đang siết lấy chăn.
– Chóp chép… ọc ọc… – âm thanh vang lên khi Kiệt bắt đầu “mớm” cho Phát. Lưỡi hắn đảo cuồng, cây hàng nóng hổi dập thẳng vào miệng Phát, rồi bắt đầu nhấp.
– Bạch… bạch… bạch… – Tiếng chuyển động đều đặn trong lỗ nhỏ của Phát vang vọng cả gian phòng.
Phát uốn cong người, cắn môi đến rướm máu. Kiệt nhấn từng nhịp một, sâu – mạnh – đều, mồ hôi lăn dài sống lưng.
Chú Dũng cắn chặt môi, lòng rối bời. Nhưng rồi…
– Phụt… phụt… – tiếng cao trào vang lên, kèm theo tiếng rên vỡ vụn.
– Á… ơ ơ hơ…
Kiệt rút ra, thở hồng hộc, rồi quay người sang bên. Chú Dũng vẫn nằm yên, nhưng đôi mắt đã ươn ướt.
– Chú… – Kiệt thì thầm. – Giờ tới lượt chú.