Trại công nhân số 3, cách thị trấn gần nhất chừng sáu cây số đường đất đỏ lồi lõm. Mưa đêm qua làm con đường nhão nhoét, trơn trượt, bùn đất bám đầy ống quần của Kiệt. Cậu trai hai mươi ba tuổi, vai đeo ba lô cũ, áo sơ mi xám mỏng đã loang mồ hôi, chân mang đôi dép cao su sắp đứt quai, lầm lũi bước theo chỉ dẫn đến khu nhà tập thể công nhân.
Khu nhà chỉ có bốn dãy nhà mái tôn, tường gạch lở loét, lấm lem dấu tay, khói bếp và bụi công trình. Hàng rào sắt gỉ bao quanh, trong sân phơi mấy chiếc quần lót bạc màu trên dây kẽm. Gió đưa thoảng mùi mồ hôi, mùi thức ăn thiu và cái oi của hàng trăm thân thể đàn ông sống chen chúc.
Người cán bộ chỉ tay về một phòng cuối dãy C. “Phòng chú Dũng, đội trưởng. Mày vô đó ở chung, học việc cho quen. Nhớ lễ phép, ảnh khó tính lắm.”
Kiệt gật đầu, gõ cửa phòng gỗ ọp ẹp. Tiếng cọt kẹt vang lên khi cánh cửa hé mở. Bên trong tối om, chỉ có ánh sáng từ khe gió và một bóng người đang ngồi trần trụi trên giường, tay cầm điếu thuốc, ngửa cổ nhả khói.
“Vô đi, đứng đó làm gì.”
Giọng trầm đục vang lên. Kiệt cúi đầu. “Dạ, em tên Kiệt, mới chuyển vô trại, được phân ở chung với chú.”
Người đàn ông nhướn mày, đưa mắt nhìn từ đầu tới chân. Hắn khoảng gần bốn mươi, thân hình vạm vỡ, da ngăm, ngực phập phồng, bụng săn chắc phủ lớp lông mờ. Trên bắp tay còn rõ hình xăm con rồng đen nhạt, mờ theo năm tháng.
“Tao là Dũng. Ở chung thì nghe lời. Đừng nhiều chuyện, đừng chậm việc. Đói bụng chưa? Có cá kho với cơm nguội. Ăn đi.”
Kiệt rụt rè cởi ba lô, đặt lên kệ gỗ, rồi ngồi xuống góc bàn. Dũng đưa cái bát nhựa, cá kho mặn ngắt, xương chưa gỡ, cơm thì lạnh tanh. Nhưng Kiệt vẫn ăn, vừa ăn vừa len lén nhìn thân thể đàn ông phía đối diện.
Dũng vẫn trần truồng, chỉ mặc mỗi cái quần đùi mỏng, ống quần vén lên cao để lộ rõ một khối u lồi lõm bên dưới. Mùi mồ hôi từ người hắn theo làn gió lùa sang, trộn lẫn với khói thuốc lá và chút gì đó rất đàn ông khiến mặt Kiệt nóng bừng.
Đêm xuống nhanh. Trại mất điện. Chỉ có ánh sáng lập lòe từ ngọn đèn dầu trên bàn. Trời oi bức, muỗi vo ve khắp nơi. Kiệt nằm giường dưới, trải chiếu manh, cố ru mình vào giấc. Nhưng tiếng thở đều đều từ trên đầu vang xuống, kèm theo tiếng cọt kẹt nhẹ.
Kiệt mở mắt, nhận ra Dũng đang nằm trần truồng, chân dạng rộng, tay luồn trong quần đùi, nhè nhẹ cử động. Cậu nhắm mắt lại, nhưng tiếng “sột soạt” cùng hơi thở khàn khàn làm cậu đỏ mặt.
“Em ngủ chưa?”
Tiếng Dũng khẽ vang, trầm đục. Kiệt run nhẹ, khẽ đáp. “Dạ… chưa.”
Dũng ngồi bật dậy, bò xuống khỏi giường tầng, thân hình trần trụi hắt bóng lên tường. Hắn tiến lại gần, ngồi xuống mép giường Kiệt. Cái quần đùi mỏng bó sát, vồng lên rõ rệt.
“Ở đây… trai giúp trai là chuyện thường. Lâu ngày không có đàn bà, thằng nào cũng bức. Mày chưa quen, nhưng rồi cũng tới lúc cần. Chú hỏi thiệt, em có muốn thử không?”
Kiệt nuốt nước bọt. Cái gì đó trong bụng quặn lên. Ngón tay hắn đưa lên, chạm nhẹ vào bắp đùi cậu.
“Chú không ép. Nhưng nếu để chú giúp, em sẽ được nghỉ sớm hơn, bớt việc nặng. Ở đây là vậy.”
Câu nói như lời mặc cả thầm kín. Kiệt không đáp, nhưng cũng không né. Bàn tay Dũng trượt dần vào bên trong lớp quần cũ, chạm vào phần thịt mềm mẫn đã rục rịch căng lên.
“Ngoan. Để chú làm nhẹ nhàng cho.”
Dũng cúi đầu xuống, kéo tuột chiếc quần vải đã sờn của Kiệt xuống tới mắt cá. Cây hàng của cậu bật ra, còn chưa căng hết đã bị bàn tay rám nắng to thô của người đàn ông bóp gọn. Hơi thở của Kiệt dồn dập. Dũng cúi xuống, đầu lưỡi quét một vòng đầu khấc đỏ au, rồi ngậm cả cây hàng vào miệng.
“Chóp chép… ọc ọc… chóp chép…”
Dũng nhịp đầu chậm rãi, mỗi lần lên xuống đều có tiếng ướt át vang lên trong không gian chật chội. Kiệt rên khẽ, tay bấu chặt mép chiếu. “Ơ ơ hơ… a… chú… chú Dũng…”
Miệng Dũng đầy nhiệt, lưỡi quấn lấy, nhịp mút mạnh dần. Kiệt cong lưng lên, hai chân run lẩy bẩy. Dũng không cho cậu kịp nghỉ, nhổm dậy, kéo hẳn cậu lật nghiêng người lại. Cặp mông trắng nổi bật giữa ánh dầu mờ nhạt.
“Nhịn chút, chú vô nghe. Đừng gồng, đau đấy.”
Ngón tay hắn thấm nước miếng, rà theo khe lưng rồi đẩy nhẹ vào lỗ nhỏ đang mấp máy. “Ưm… a… á á…” Kiệt rên rỉ, thân thể run bắn khi ngón tay thứ hai luồn vào. Hắn xoay tròn, móc nhẹ, khiến lỗ nhỏ co bóp nhè nhẹ, như mời gọi.
“Phạch.”
Tiếng đầu khấc to dày của chú Dũng chọc xuyên, lỗ nhỏ nở ra, nuốt dần từng tấc cây hàng. Kiệt cắn môi, rướn người vì cái cảm giác đầy tràn. “Bạch… bạch… bạch…” tiếng nhấp vang lên đều đặn, cây hàng chú Dũng vừa rút ra lại đâm vào, mạnh hơn, sâu hơn.
“A… á… a chú ơi… thở… em… em chịu không nổi…”
Dũng cúi xuống, hai tay nắm hông Kiệt, đẩy mạnh, từng cú chạm tận gốc, lỗ nhỏ co rút mạnh, thít cứng quanh thân cây hàng. Kiệt chảy nước mắt, đầu ngửa ra, rên từng tiếng nghèn nghẹn.
“Bạch bạch bạch… phạch phạch… bạch…”
Thân hình Dũng rắn như đá, nhấp càng lúc càng mạnh. Mồ hôi hắn nhỏ tong tỏng lên lưng Kiệt, trộn với tiếng rên ướt át, với tiếng ọc ọc lúc Kiệt mút tay mình để nén rên.
“Tao ra nè… chuẩn bị…”
“Phụt… phụt… phụttt…”
Cây hàng giật mạnh, tinh nóng phun sâu trong lỗ nhỏ. Kiệt quắn người, miệng há ra, bắn tung tóe lên ngực mình trong lúc cơ lỗ nhỏ vẫn co rút từng đợt.
Cả hai nằm lặng trong hơi thở dồn dập. Dũng cúi xuống, hôn nhẹ lên gáy Kiệt, lầm bầm: “Giỏi lắm. Tối mai nữa nha, em.”
Kiệt gật nhẹ, môi run, ánh mắt nhòe nước nhưng lấp lánh mê đắm.