Tình Bạn Dâm Đãng - Chương 12
(nước ngoài có y học cho đàn ông sinh con :))) )
Phong lặng lẽ đặt tách cà phê xuống bàn, mắt ngước nhìn Huy. Buổi sáng hôm đó bình thường như mọi buổi sáng khác, nhưng trong lòng anh dấy lên một thôi thúc khó gọi tên. Huy vẫn đang lúi húi trong bếp, tay xắn áo lên, động tác quen thuộc, bình thản như thể đã làm điều đó cả một đời. Anh không còn là chàng trai luôn nhìn quanh ngơ ngác, dè dặt từng cử chỉ, từng hơi thở. Ở bên Huy, thời gian như kéo dài vô tận, bình yên đến mức đôi khi Phong tưởng rằng mình đã mơ.
“Ra nước ngoài đi, Huy.” – Phong đột ngột cất tiếng, âm thanh vang trong khoảng không tĩnh lặng của căn bếp.
Huy ngẩng đầu, hơi ngạc nhiên. Anh nhìn Phong, thấy trong mắt người đàn ông ấy không có vẻ hời hợt, cũng không giống một ý nghĩ vụt qua. Đó là một đề nghị thực sự, chứa đựng bao nhiêu nghiêm túc, bao nhiêu chờ mong.
Phong nuốt khan: “Anh muốn… chúng ta làm lại, ở một nơi không ai biết. Ở đó… anh có thể cưới em.”
Khoảnh khắc ấy, căn phòng nhỏ dường như lặng đi. Huy đứng đó, bất động vài giây. Rồi anh khẽ bước lại gần, dừng ngay trước mặt Phong. Không trả lời ngay, Huy ghé sát, môi gần chạm vào vành tai Phong, thì thầm chỉ đủ cho cả hai nghe:
“Nếu đi… em muốn sinh cho anh một đứa con.”
Phong bàng hoàng, cả người như hóa đá. Anh quay phắt sang, bắt gặp nụ cười nửa e thẹn nửa kiêu hãnh của Huy. Bao nhiêu lời muốn nói nghẹn lại nơi cổ họng. Lồng ngực anh căng lên, trái tim đập dồn dập như chực nổ tung. Anh không ngờ, người từng là “con tin” trong tay mình, nay lại là người chủ động vẽ ra một tương lai chung – tương lai có tình yêu, có một đứa trẻ.
Phong ôm siết lấy Huy, mặt vùi vào vai anh, giọng run rẩy: “Anh sợ… em nói chơi.”
Huy mỉm cười, bàn tay thô ráp xoa nhẹ lưng Phong: “Em chưa bao giờ nghiêm túc đến vậy.”
⸻
Những ngày sau đó, căn nhà nhỏ ngập tràn không khí chuẩn bị. Phong bắt đầu tìm hiểu thủ tục di cư, giấy tờ pháp lý. Lần đầu tiên trong đời, kẻ từng quen sống bằng bản năng, từng dựa vào quyền lực và bóng tối, nay lại căng thẳng vì những bản khai, những dấu mộc. Anh vụng về, đôi lúc cáu gắt, nhưng chỉ cần Huy đặt tay lên vai, mọi sự nóng nảy đều tan biến.
Đêm trước ngày bay, hai người ngồi ngoài ban công. Thành phố cũ trải dài dưới ánh đèn, từng con phố, từng hàng cây, từng kỷ niệm. Huy rít một hơi thuốc, thả khói vào không trung. Phong nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của anh, trong lòng vừa xót xa vừa biết ơn.
“Em có tiếc không?” – Phong hỏi khẽ.
Huy lắc đầu, mắt không rời làn khói tan. “Em từng không có gì để mất. Giờ… em chỉ có anh. Đi đâu cũng được, miễn là có anh.”
Phong không kìm nổi, vươn tay ôm Huy từ phía sau. Cái ôm chặt đến mức như muốn hòa hai cơ thể thành một.
⸻
Họ đặt chân đến một đất nước xa lạ vào ngày đầu xuân. Không khí mát lành, bầu trời xanh thẳm, từng tia nắng như chào đón. Ở nơi ấy, không có quá khứ, không có những ánh nhìn soi mói. Chỉ có hai người, bắt đầu một hành trình mới.
Thủ tục kết hôn diễn ra giản đơn hơn họ nghĩ. Một tòa thị chính nhỏ, vài người bạn mà họ quen trong thời gian ngắn, vài nụ cười ấm áp. Không có pháo hoa, không có dàn nhạc, nhưng Huy mặc vest trắng, Phong mặc vest đen, cả hai đứng đối diện nhau dưới ánh hoàng hôn.
Khi viên chức hỏi câu cuối: “Các anh có đồng ý trở thành bạn đời của nhau, cùng chia sẻ hạnh phúc và khó khăn cho đến hết cuộc đời không?” – Huy nhìn sâu vào mắt Phong. Trong đôi mắt ấy, anh thấy cả một bầu trời.
“Em đồng ý.”
Phong khẽ run, đôi mắt đỏ hoe: “Anh đồng ý.”
Họ trao nhẫn. Khoảnh khắc ấy, thế giới thu lại chỉ còn hai người. Nụ hôn nhẹ nhàng nhưng dài lâu, như khẳng định rằng bao sóng gió, bao gông xiềng, cuối cùng chỉ dẫn lối về nơi này.
⸻
Nhiều năm sau.
Trên khoảng sân ngập nắng, một bé trai lon ton chạy quanh. Tiếng cười trong vắt vang lên, hòa vào tiếng chim buổi sớm. Huy ngồi trên ghế gỗ, mắt dõi theo từng bước chân nhỏ. Trên tay anh, một tách trà còn bốc khói.
Phong từ trong nhà bước ra, trên tay cầm cốc cà phê. Anh tiến đến, đặt ly xuống bàn, rồi vòng tay ôm lấy cả Huy và đứa bé. Ba con người gắn chặt như thể không gì có thể tách rời.
Đứa nhỏ quay sang, ôm cổ Phong cười khanh khách. Huy mỉm cười, đưa tay xoa mái tóc tơ mềm mại. Khoảnh khắc ấy, Phong bỗng nhận ra – hạnh phúc không cần phô trương, chỉ cần giản dị thế này thôi cũng đã viên mãn.
Huy ngả đầu vào vai Phong, thì thầm: “Ngày trước em từng nghĩ mình là tù nhân… Nhưng hóa ra, anh lại là người đưa em thoát khỏi cuộc đời cũ.”
Phong siết chặt cánh tay, áp môi lên trán Huy. Giọng anh khẽ run nhưng chắc nịch: “Anh sẽ là nhà của em. Mãi mãi.”
Gió xuân thổi nhẹ. Đứa bé vẫn nô đùa, còn hai người đàn ông ngồi bên nhau, tim đập cùng một nhịp.
Trên đất nước xa lạ, họ không còn là kẻ bắt cóc và con tin.
Họ chỉ là hai người đàn ông, một gia đình, và một tình yêu bất diệt.