Nội dung truyện
Chưa dừng lại, hắn lấy thêm một kẹp đôi, móc vào hai hòn dái thân Thành. Lần này, tiếng thét vang vọng khắp căn phòng. Toàn thân Thành giật bắn, mồ hôi túa ra, những sợi tóc ướt sũng dính bết vào mặt.
Điện chảy qua, từng nhịp như mũi kim đâm sâu vào thần kinh. Thành không còn sức kháng cự, chỉ còn tiếng nấc, tiếng thở dốc, hòa cùng âm thanh máy điện rít lên.
Phong cười khẽ: “Đẹp. Tuyệt đẹp. Em nhìn kỹ đi, Huy. Đây là kết cục của kẻ mà em quan tâm. Từng giọt nước mắt hắn rơi xuống, chính là minh chứng cho sự bất lực của em.”
Huy gào thét, nhưng dây trói giữ chặt. Đôi mắt cậu đỏ ngầu, tim đập hỗn loạn như muốn nổ tung.
⸻
Phong lấy ra một que dài bằng thép dài 27cm rộng 5mm, đầu nối với dây điện mảnh. Hắn nâng cặc Thành lên, ánh sáng từ bóng đèn phản chiếu khiến nó sáng loáng. “Đây mới là trò chính.”
Hắn từ tốn đưa que vào, một cơn rùng mình xuyên suốt thân thể Thành. Khi dòng điện bật, Thành giật nảy, tiếng kêu xé toạc căn phòng. Cơ thể cậu co giật từng đợt, mắt trợn ngược, miệng há nhưng chỉ phát ra tiếng rên vỡ vụn.
Huy sụp người, toàn thân run bắn, nước mắt ào ra không kiểm soát. “Xin anh! Làm gì em cũng được… xin tha cho cậu ấy…”