Chương 9: Ống nước hỏng và miệng đàn ông
Căn biệt thự sang trọng nép mình giữa khu phố yên tĩnh. Cửa mở, người đàn ông tầm năm mươi, dáng dấp quyền lực, đầu tóc chải chuốt, mặc áo sơ mi trắng hở cổ đứng chờ.
– Cậu là Lực? – Giọng người đàn ông vang lên trầm ấm.
– Vâng. Anh Trung, đúng không? Gọi tôi tới kiểm tra ống nước tầng hai?
– Phải. Ở trong phòng làm việc. Cậu theo tôi.
Lực vác túi đồ lên vai, đôi vai rộng, cơ ngực nhô lên căng cứng qua lớp áo thun bó. Anh đi sau Trung, ánh mắt người đàn ông già dừng lại vài lần, lén liếc vòng mông chắc nịch của thợ sửa ống nước. Vào phòng, Trung chỉ tay về góc lavabo:
– Nó chảy nước liên tục. Tôi nghĩ lỏng khớp nối, nhưng không chắc.
– Để tôi kiểm tra.
Lực quỳ xuống, hai tay rắn chắc mở từng chốt, khớp vai căng lên khi anh thò tay sâu vào trong. Chiếc áo bó kéo lên lưng, lộ hẳn phần hông sạm nắng, từng múi cơ bụng nổi rõ. Trung lặng lẽ ngồi xuống ghế, đốt thuốc, dõi theo từng chuyển động săn chắc. Không khí trong phòng chùng xuống, ướt đẫm khao khát.
Sau mười phút, Lực đứng dậy, lau tay bằng khăn.
– Tôi vặn chặt lại rồi. Còn chảy nữa không thì phải thay luôn khớp nối.
Trung dụi tắt điếu thuốc.
– Mấy người trong khu này đồn về cậu nhiều lắm, Lực à. Không chỉ giỏi sửa ống… mà còn biết “chăm sóc” khách.
Lực nheo mắt, không phản ứng vội.
– Anh nói vậy là sao?
– Tôi sống một mình. Công việc căng thẳng. Cậu hiểu mà… Một thân thể như cậu – không chỉ để sửa chữa, mà còn để làm người khác thấy dễ chịu. Tôi không phải loại ép uổng, nhưng nếu cậu đồng ý, tôi sẵn sàng trả xứng đáng.
Lực im vài giây, liếc nhìn người đàn ông đang ngồi xoạc chân, cúc quần đã nới. Anh đặt túi đồ xuống, giọng trầm khàn:
– Anh cần thế nào?
**
Trung đứng dậy, tháo thắt lưng, lặng lẽ kéo quần xuống. “Lỗ nhỏ” ẩn giữa hai đùi rậm lông, vừa hé mở như chờ đợi. Lực bước đến, đặt một tay lên vai đối phương, đè nhẹ xuống ghế.
– Ngồi im. Tôi làm nhanh, không kêu ca.
Anh quỳ xuống, đầu chạm sát, chiếc lưỡi dài 16cm thò ra. Chóp chép. Đầu lưỡi ấn lên khe lằn, lướt một đường từ dưới lên trên khiến Trung thở hắt. Lực liếm sâu, lưỡi quét vòng tròn lên “lỗ nhỏ”, khiến khu vực đó co giật từng nhịp, từng sợi cơ run rẩy.
– Ưm… ơ… – Trung cắn môi, bàn tay bấu mép ghế.
Ọc ọc. Lực đưa lưỡi vào sâu hơn, ngoáy tròn như khoan thủng từng thớ thịt bên trong. “Lỗ nhỏ” đỏ au vì kích thích, mở rộng dần. Lực đứng dậy, kéo khoá quần, “cây hàng” cứng ngắc, dài nặng nề rơi xuống, đầu nấm đỏ tấy, gân guốc nổi rõ từng đường. Trung há hốc mắt nhìn:
– Trời đất… Cái đó…
– Yên. Muốn thì chịu được.
Lực chống một chân lên ghế, một tay giữ eo Trung, tay kia đưa cây hàng dí sát vào. Anh hít một hơi, phạch – đầu nấm lún vào miệng “lỗ nhỏ” đang rên rỉ vì bị căng. Trung bật ra tiếng rên đau:
– Á… chậm… từ từ!
– Đã muốn rồi thì đừng than.
Bạch bạch bạch!
Chuyển động bắt đầu. Mỗi cú đẩy là một luồng khí nóng, một tiếng thịt va thịt rõ ràng. Lực nghiến răng, mồ hôi nhỏ giọt từ cổ xuống lưng, tay bóp chặt eo Trung kéo về phía mình theo từng nhịp thúc. “Lỗ nhỏ” co giật liên hồi, ẩm ướt, nóng bỏng và siết chặt.
– A… a… Lực… sâu quá…
– Chịu đi. Tôi còn chưa rút ra.
Anh thúc mạnh, thân hình cường tráng đổ về phía trước, “cây hàng” chạm tận bên trong khiến Trung nấc lên từng tiếng. Lực nghiêng người, cắn nhẹ vào tai người đàn ông đang rũ xuống.
– Thích không?
– Ưm… có… có…
– Vậy thì mở miệng ra.
Trung quay lại, môi hé, miệng vừa mở là Lực rút “cây hàng” ra, dí thẳng vào. Trung ngoan ngoãn đón lấy, miệng rộng hết cỡ nhưng vẫn không thể nuốt trọn.
Ọc ọc chóp chép…
Lưỡi Lực vẫn đang ướt, giờ bị thay bằng chính cây hàng nóng rực. Anh đẩy nhẹ, đầu nấm chạm cuống họng, rồi rút ra, lại đẩy vào, nhịp đều, mạnh. Tay bóp đầu Trung giữ chặt, không để rút lui.
– Ráng đi. Tôi sắp rồi.
Ưm… ọc… ọc!
Mặt Trung ướt đẫm nước miếng. Cú cuối cùng, Lực rên khẽ một tiếng, gân cổ nổi lên, từng đợt tinh dịch phun thẳng vào họng người đàn ông đang nấc nghẹn.
– A… aa…
Trung ho khẽ, nuốt từng dòng đặc quánh chảy tràn trong miệng. Lực rút ra, “cây hàng” ướt sũng, lấp lánh bóng nước bọt, ve nhẹ vào má đối phương.
– Đủ chưa?
– Đủ… lần sau… tôi lại gọi cậu.
**
Trung rút tờ tiền dày cộp từ ngăn kéo, đặt vào tay Lực.
– Đây là công sửa ống… với “dịch vụ cộng thêm”.
Lực nhét vào túi, lau mồ hôi, lặng lẽ xách đồ bước ra.
– Nếu lần sau còn hỏng, anh cứ gọi.
Trung nhìn theo bóng dáng vạm vỡ rời khỏi phòng, tay chạm nhẹ lên môi mình – nơi vẫn còn phảng phất dư vị nóng hổi.