Chương 8 – Ống Nước Nhà Cậu Đại
Trưa nắng gắt. Lực vừa ăn cơm xong, còn chưa kịp nằm nghỉ thì điện thoại reo. Số lạ. Giọng bên kia nhỏ nhẹ, trẻ trung, có chút lơ lớ của người nói chuyện ít.
– Alo… anh Lực ạ? Em là Đại, làm văn phòng gần đây. Ống nước nhà em nghẹt mấy hôm nay rồi, có người giới thiệu anh sửa tốt lắm. Anh có qua giúp em được không?
Lực liếc đồng hồ, ừ hử, rồi chạy xe đến căn chung cư nhỏ hai tầng nằm trong con hẻm yên tĩnh. Cửa mở, Đại đứng sẵn ở đó. Cao ráo, trắng trẻo, mặt baby nhưng thân người lại dày dạn, mông nở, vai xuôi, gò ngực ẩn dưới lớp áo thun ôm sát lộ ra nét cong nam tính.
– Chào anh Lực… em chờ nãy giờ. Ống nước trong nhà tắm bị trào ngược, chắc do nghẹt sâu trong lòng rồi.
Cậu mời Lực vào, tay lấy khăn lau trán hộ khi thấy mồ hôi lấm tấm chảy dọc sống mũi anh.
– Trưa nắng thế này chắc anh cực lắm… ai mà không thương…
Lực không để ý mấy lời ấy. Anh cởi áo khoác, lộ phần vai vạm vỡ, cơ tay nổi rõ từng sợi. Đại len lén liếc hoài, ánh mắt cứ dán vào thắt lưng Lực, nơi có cái cộm cộm hằn dưới lớp quần thô.
Lực vào nhà tắm, cúi người thọc tay tháo van, bắp lưng gồng lên thành những đường rắn rỏi. Đại đứng sau lưng, rồi bất chợt lên tiếng, giọng nhỏ như thở:
– Em biết… anh có “làm thêm”. Em không nói ai đâu. Mà… em cũng muốn.
Lực đứng dậy, quay người lại. Ánh mắt anh dừng ngay đúng chỗ quần Đại vừa kéo xuống một nửa. Cái lỗ nhỏ phía sau đỏ ửng, như được chuẩn bị sẵn, hé mở run rẩy như đang chờ đợi.
– Mày chắc? – Lực hỏi, giọng trầm và gằn.
– Em chịu được. Mạnh tay cũng được… càng tốt.
Trên giường, Đại nằm sấp, hai tay bóp gối, phần mông vểnh cao. Lực quỳ phía sau, kéo quần xuống, “cây hàng” dài hơn 25cm bật ra, nảy mạnh, gân nổi cộm, đầu đỏ rực. Đại quay đầu lại liếc nhìn, mắt trợn tròn:
– Trời… nó… to vậy á hả…
Lực không trả lời. Anh cúi sát, lưỡi chạm khe mông, liếm từ dưới lên một đường dài. Chóp chép… rồi thình lình chiếc lưỡi thọc thẳng vào lỗ nhỏ đang co giật.
– Ư… a… á á á… – Đại bật tiếng, người cong lên, lỗ nhỏ co bóp ghì chặt lấy chiếc lưỡi dài ngoằng.
Lực đẩy sâu hơn, lưỡi ngoáy mạnh từng vòng, từng nhịp đảo sâu trong lỗ, khiến Đại thở dốc, rên rỉ liên tục. Anh thọc ra, ngoáy vào, rồi rút ra nghe ọc ọc, từng sợi nước dính giữa lưỡi và khe mông. Khi lỗ nhỏ bắt đầu nở ra mềm hơn, Lực đứng dậy, chống gối, đưa “cây hàng” sát mép lỗ.
– Chịu thì ráng. Tao không nhẹ tay.
Phạch! – Anh đẩy mạnh, phần đầu xuyên thẳng vào bên trong khiến Đại rú lên, cả thân hình gồng cứng.
– A a a!… sâu… sâu quá… anh Lực… a!
Tiếng bạch bạch bạch vang đều khi Lực bắt đầu nhấp sâu. Cơ bụng anh gồng cứng, thân hình to lớn đổ đè lên người Đại, thúc từng cú như đóng cọc. “Cây hàng” thọc vào lút sâu, rồi rút ra gần hết, lại phạch! cắm sâu vô, khiến Đại giật liên hồi.
– Hự… hự… mạnh quá… em… em chịu…
– Câm miệng. – Lực gầm khẽ, tay ghì gáy Đại, đẩy cậu úp mặt sát nệm. Anh tiếp tục nhấp sâu, mạnh mẽ, từng nhịp gằn đầy dương khí.
“Lỗ nhỏ” đỏ lựng, căng chặt như muốn vỡ, ướt sũng, co bóp siết lấy từng đường gân nổi lên nơi “cây hàng”, tạo thành thứ áp lực khiến Lực phải rên khẽ mỗi lần rút ra.
– Bạch… bạch… bạch bạch… – tiếng thịt va thịt vang đều, không gian ngột ngạt bởi tiếng thở dốc và mồ hôi nóng hầm hập.
Đại bám chặt mép giường, mồ hôi chảy thành dòng, mắt mờ đi vì khoái cảm. Mỗi lần Lực thúc sâu, lỗ nhỏ co lại như phản xạ, hút chặt lấy như muốn giữ lại toàn bộ thân thể ấy bên trong.
Cao trào ập tới, Lực nhíu mày, rút “cây hàng” ra nhanh, kéo Đại xoay ngửa. Anh đè lên ngực cậu, rồi dứt khoát – phạch! – bắn từng đợt tinh nóng lên mặt.
– Ớ… a… ọc… – Đại mở miệng theo phản xạ, tinh bắn trúng cằm, miệng, một phần văng ngay môi.
Lực thở hổn hển, chống tay gạt mồ hôi, liếc nhìn Đại đang thở dốc, mặt đỏ gay, nước trắng dính loang khắp.
Mười phút sau. Đại lau mặt xong, tay run run rút ví, đưa ra ba tờ năm trăm.
– Anh… làm dữ quá. Nhưng mà… lần sau em sẽ chuẩn bị kỹ hơn. Nếu… thứ bảy tuần này em gọi, anh còn nhận ca không?
Lực kéo áo, liếc nhìn, không cười, chỉ gật nhẹ. Anh xách đồ nghề, rời khỏi căn phòng còn nồng mùi lưỡi, thịt, và dịch thể chưa kịp tan hết trong không khí.