Chương 6: Lý thuyết dòng chảy
Chiều chạng vạng, khi Lực vừa gác chân lên bậc thềm sau một ngày dài, điện thoại rung lên. Tin nhắn từ số lạ, chỉ vỏn vẹn: “Ống nước nhà tôi rò nhiều chỗ, cần người sửa gấp. Địa chỉ…”
Lực thở nhẹ, đứng dậy, khoác áo vào, lên xe đi thẳng. Ngôi nhà nằm trong một khu dân trí cao, biệt thự yên tĩnh, cổng sắt mở sẵn. Gã chủ nhà tên Dương – giáo sư 45 tuổi, dáng người thư sinh nhưng giấu sau lớp áo sơ mi là một cơ thể săn chắc, phong độ. Ông ta đeo kính, tóc hoa râm gọn gàng, giọng nói từ tốn:
– Tôi thấy cậu được giới thiệu trong hội nhóm sửa chữa. Cũng tò mò xem “tay nghề” cậu ra sao.
Lực gật nhẹ, cởi giày ngoài cửa, đặt túi đồ xuống sàn gỗ bóng loáng. Ông Dương chỉ vào bồn rửa trong phòng bếp:
– Vòi nước này bị rò nhẹ, nhưng tôi nghĩ phải kiểm tra toàn hệ thống. Cẩn thận thì hơn.
Lực quỳ xuống, hai bắp tay căng rõ từng sợi cơ khi anh vặn ống. Ánh đèn phía trên soi rõ mồ hôi lăn trên lưng trần, rơi lộp bộp xuống sàn. Ông Dương đứng sau lưng, nhìn chằm chằm vào phần thắt lưng thấp của Lực, nơi chiếc quần jeans hơi trễ để lộ khe mông chắc nịch và lớp da rám nắng đầy gợi cảm.
– Thân thể cậu… đúng là tuyệt tác của công nhân lao động. Mỗi lần cúi xuống là tôi thấy… triết lý về lực đẩy, về dòng chảy, về áp lực.
Lực hơi liếc mắt ra sau, môi mím lại. Ông Dương nhẹ giọng:
– Cậu biết dòng chảy không chỉ chảy trong ống nước. Còn dòng chảy khác… âm ấm, co giãn, đòi hỏi áp lực vừa đủ để mở ra.
Anh đứng dậy, tay phủi bụi bám trên đầu gối. Giọng trầm khàn:
– Nói thẳng đi, ông muốn tôi nhét “cây hàng” vào “lỗ nhỏ” để kiểm tra dòng chảy khác?
Ông Dương tháo kính, cười khẽ:
– Tôi muốn kiểm tra khả năng truyền động và sức ép từ “trụ chính” của cậu. Và tôi là người giảng dạy cao học, chịu được kiến thức cấp cao, miễn đừng dạy quá nhẹ tay.
Không cần thêm lời, Lực đặt ông ta ngồi gác mông lên bàn ăn. Giáo sư Dương cởi quần, kéo chiếc áo sơ mi ra sau, để lộ lưng trắng và cặp mông dày, “lỗ nhỏ” nhô lên đầy chờ đợi. Lực quỳ sau lưng ông, đầu cúi xuống, chiếc lưỡi dài trườn ra như một con rắn săn mồi, chạm vào mép lỗ và bắt đầu liếm dọc từng thớ da.
Tiếng “chóp chép” vang lên liên tục, đầu lưỡi anh thọc sâu vào lỗ, vừa xoay, vừa ấn, vừa mút tạo ra những tiếng “ọc ọc” nhịp nhàng. Ông Dương run rẩy, chống hai tay lên bàn:
– Lưỡi cậu… dài quá… trời ơi… sâu quá… aa…
Lực gằn giọng:
– Mới tới lưỡi mà đã kêu, tới “cây hàng” rồi thì ráng chịu.
Anh đứng lên, cởi quần. “Cây hàng” dài 25cm bật ra, nặng và gân guốc, đầu đỏ au, rỉ nước. Lực nhổ vào tay, xoa nhẹ phần thân, rồi giữ eo ông Dương. Không dạo đầu, không hỏi han, phạch – đầu “cây hàng” cắm mạnh vào bên trong, khiến toàn thân ông Dương giật lên.
– Hự… á á á… a… chạm sâu quá…
Lực nghiến răng, đẩy tiếp từng nhịp, từng cú bạch bạch bạch mạnh như đóng cọc. Hai tay anh bấu chặt hông đối phương, từng cú dập hông nảy mạnh khiến cả thân giáo sư rùng lên. Tiếng da thịt va vào nhau vang dội khắp gian bếp, hòa lẫn tiếng thở hổn hển:
– Á… a a… sâu quá… mạnh nữa… Lực ơi…
– Im. Tôi đang ép áp suất. Lỗ ông phải chịu lực căng thì mới chảy đều.
Anh rút ra, rồi đẩy vào, rút ra, đẩy vào. Lỗ nhỏ co bóp liên tục, nuốt chặt cây hàng nóng hừng hực của Lực. Chiếc lưỡi anh lại vươn ra, liếm dọc sống lưng đẫm mồ hôi, để lại một vệt trơn bóng ẩm ướt chạy thẳng từ gáy xuống rãnh mông.
Ông Dương cố trụ, nhưng mỗi cú thúc của Lực như bắn phá vào thần kinh. Anh không buông tha, càng lúc càng dồn lực, càng thúc mạnh, đầu “cây hàng” móc sâu vào bên trong, chạm tới những điểm nhạy nhất. Mỗi cú đập khiến “lỗ nhỏ” phát ra âm thanh bạch bạch ướt át.
– A… aa… ra trong đi… cho tôi… tôi chịu được…
– Không. Tôi không để lại dấu vết. Chỉ để lại lực.
Lực rút ra, vỗ nhẹ lên mông đối phương. “Cây hàng” vẫn còn ướt đẫm, giật giật từng hồi như chưa thoả mãn. Anh lau sơ qua, kéo quần, đứng dậy nhìn giáo sư Dương đang sụp xuống mặt bàn, mặt đỏ gay và toàn thân run lẩy bẩy.
Ông Dương thở dốc, lôi từ trong ngăn kéo ra xấp tiền:
– Đây, như thỏa thuận… và thêm chút nữa vì “áp suất” quá hoàn hảo…
Lực nhận lấy, đút vào túi. Đang quay đi thì ông Dương cười nhẹ, nói thêm:
– Tuần sau tôi định thay ống thoát nước tầng hai. Có lẽ cần tới “chuyên gia truyền động” như cậu. Sẵn tiện… kiểm tra kỹ thuật dòng xoáy luôn.
Lực không đáp, mở cửa bước ra. Bầu trời tối sẫm. Gió lùa mát lạnh, nhưng trong người anh vẫn nóng bừng – nóng vì cơn vận động mãnh liệt vừa rồi, nóng vì biết, sau mỗi ống nước rò rỉ là một lỗ nhỏ đang đợi được anh kiểm tra lại bằng “cây hàng” và chiếc lưỡi nam tính.