Chương 3: Ống nước nhà anh Tuấn
Mặt trời xiên nắng cuối chiều. Đại Lực dựng xe trước căn nhà hai tầng nằm sâu trong con hẻm yên ắng. Cánh cửa vừa hé, anh Tuấn – người đàn ông ba mươi hai tuổi, gầy nhưng săn chắc, áo thun ôm sát lấy thân người rắn rỏi – ló đầu ra mỉm cười:
– Vợ anh dắt hai đứa nhỏ về ngoại rồi, nhà giờ chỉ còn mình anh… với cái ống nước cứ rỉ rả hoài ấy. Em vào coi giùm.
Lực gật đầu, mang túi đồ nghề vào, mắt liếc sơ quanh không gian sạch sẽ và mùi xà phòng còn vương trên tay vị chủ nhà. Anh Tuấn đứng gần sau lưng khi Lực quỳ xuống dưới bồn rửa, áo xắn cao, cơ lưng trần cuồn cuộn gân nổi. Một tay cầm mỏ lết, tay kia đẩy sâu vào kiểm tra khớp nối, Lực nghe tiếng thở khe khẽ của người đàn ông phía sau, gần tới mức có thể cảm nhận hơi ấm phả vào gáy mình.
– Em lúc nào cũng khỏe ha, mấy ông thợ khác chưa gì đã rên. Mà em, nhìn cái tay thôi là biết lực rồi… – Tuấn cười, giọng trầm, nhè nhẹ.
Lực không đáp, tiếp tục vặn ốc, cơ vai gồng lên thành từng múi. Anh đã quen những lời bóng gió như thế. Không phản ứng cũng chẳng từ chối. Làm xong, anh đứng dậy, lau tay vào khăn. Tuấn lúc này lại đứng quá gần.
– Mỗi lần em tới… chỗ rò rỉ trong nhà này… đều được bịt kín hết. – Tuấn chậm rãi, ánh mắt chạm thẳng vào mặt Lực.
– Anh cần gì nữa? – Lực hỏi, vai khẽ xoay.
– Chỗ này nè. – Tuấn lùi một bước rồi đưa tay chỉ xuống hạ thân. – Ống này lâu rồi chưa có người xả. Tắc nghẽn, bí lắm… Không khéo nổ luôn đó em.
Lực thở nhẹ, mắt đảo qua cánh cửa đã khoá. Anh bước tới, dùng bàn tay chai sần nắm lấy cạp quần Tuấn kéo tụt xuống. “Cây hàng” của ông bố trẻ bật ra, nửa cứng nửa mềm, đầu đỏ ửng. Lực không đợi thêm, quỳ xuống, đưa chiếc lưỡi dài ướt trườn từ gốc đến đầu, cuốn lấy như con rắn thèm khát, khiến Tuấn rên khẽ:
– Ừm… trời… em liếm ghê thiệt…
Lực úp miệng vào, chóp chép, chiếc lưỡi uốn sâu, ngoáy tròn, khiến toàn bộ cây hàng ướt sũng nước miếng. Tiếng ọc ọc, chóp chép vang lên dưới bếp như thứ âm thanh cấm kỵ.
Tuấn gồng mình, hai tay níu lấy vai Lực:
– Trời đất… em liếm mà như nuốt luôn vậy…
Lực đứng dậy, xoay Tuấn lại, đẩy nghiêng người lên bàn ăn. Quần áo bị kéo xuống ngang gối. “Lỗ nhỏ” phía sau vừa hồng vừa khẽ run, ẩm sẵn vì hứng chờ. Lực liếc qua, rồi cúi xuống, thè chiếc lưỡi dài gần 16cm liếm sâu một đường. Lỗ nhỏ co lại, khép mở. Anh liếm tiếp, đều đặn, rồi nhấn lưỡi vào bên trong, xoáy mạnh khiến Tuấn bật rên:
– Á… đừng… vậy… chết mất…
Không cho kịp kháng cự, Lực đứng lên, kéo khóa quần, thả “cây hàng” dài hơn 25cm ra ngoài. Nó dựng thẳng, hầm hập, đỏ au, nổi rõ từng đường gân. Anh chọc đầu cây hàng vào lỗ nhỏ, không cần dạo đầu, nhấn mạnh một phát phạch vào sâu đến tận gốc.
– Á á á… a… – Tuấn cong người, bàn tay bấu chặt mép bàn.
Lực giữ lấy eo, nhấn từng cú sâu, mạnh, đều đặn như nhịp búa. Bạch… bạch… bạch, âm thanh va chạm ướt át xen lẫn tiếng rên rỉ. Lỗ nhỏ giật từng cơn, co bóp nuốt lấy từng nhịp thúc.
– Em… mạnh quá… trời ơi… cái đó… bự quá… anh chịu không nổi…
Lực gằn giọng:
– Muốn sửa cho kỹ phải thế này…
Anh thúc dồn, mạnh, dứt khoát, khiến Tuấn chao đảo, lỗ nhỏ đỏ bừng, chất nhờn trào ra ướt cả sàn. Lực cắm sâu đến tận cùng, gồng người, bắn từng đợt nóng hổi vào trong. Tuấn rít lên, cả thân thể run lẩy bẩy.
Cả hai thở dốc. Lực rút cây hàng ra khỏi lỗ nhỏ, còn trơn ướt, nặng nề đập vào đùi. Anh chỉnh quần, xốc lại áo.
Tuấn ngồi bệt xuống sàn, mắt ngước nhìn đầy ngưỡng mộ. Rồi anh đứng dậy, móc ví đưa một xấp tiền:
– Em xứng đáng từng đồng. Lần sau… chắc lại rò rỉ tiếp. Em rảnh tối thứ Tư không?
Lực gật nhẹ, không cười. Ra cửa, anh quay đầu lại nhìn Tuấn đang xoa xoa mông, ánh mắt đầy chờ mong. Không cần nói thêm, cả hai đều biết sẽ còn nhiều lần sửa “ống nước” nữa.