Chương 2: Cái Ống Nhà Chú Quang
Đại Lực dựng xe trước căn nhà mái bằng trong hẻm nhỏ. Trời trưa nắng gắt, mồ hôi rịn trên cổ anh, bóng lưng đổ dài trên nền xi măng. Áo thun bó sát lưng ướt sẫm, bám lấy từng múi cơ rắn như đá tạc. Quần jean bạc màu ôm chặt lấy cặp đùi to như thân cột, cây hàng phía trước đội cấn, nằm chệch về một bên, in thành đường nét mơ hồ dưới lớp vải.
Chủ nhà ra mở cổng – chú Quang, 46 tuổi, dáng đậm người, tóc muối tiêu cắt gọn, mặt vuông chữ điền, da rám nắng, ngực căng qua lớp áo ba lỗ. Lực gật đầu:
– Dạ, chú gọi con sửa ống?
– Ừ, trong bếp á. Không biết sao nước rò hoài. Chú vặn hoài mà nó cứ rỉ ra…
Chú nói xong liếc Lực một cái, rồi quay lưng dẫn đường. Lực theo sau, ánh mắt bất chợt va phải cặp mông rắn chắc dưới lớp quần lửng mỏng của chú, nhịp bước thong thả, đùi cơ săn chắc lộ rõ. Bếp hơi tối, ẩm thấp, tiếng nhỏ giọt từng giọt nước vọng đều. Lực ngồi xổm xuống, cúi sát vòi, lưng cong gập, quần trễ lộ khe thắt lưng.
Chú Quang đứng phía sau, chống tay lên quầy, mắt không rời khỏi phần lưng cường tráng và cái khe rãnh đùi lấp ló như mời gọi.
– Làm nghề này chắc mỏi lưng lắm hả con?
– Dạ, riết quen. Con làm đâu người ta ưng đó, chủ yếu sạch sẽ, kín đáo.
Chú khẽ bật cười:
– Ừ, chú nhìn là biết con… làm kỹ. Nhìn… dụng cụ của con chắc cũng… cứng cáp lắm ha?
Lực ngẩng lên, ánh mắt nhìn thẳng chú. Không trả lời, anh đứng dậy, đưa tay thử lại van nước, vai chuyển động căng đầy. Vòi vẫn rò, Lực nói khẽ:
– Vòi này xài lâu quá bị nghẽn trong, phải tháo sâu vô trong mới xử được. Mà chỗ này hơi hẹp…
– Không sao, chú chịu chặt. Có người vô được là mừng rồi.
Giọng chú khàn nhẹ, mắt dừng lại rõ ràng ở phần giữa thân thể Lực. Như một tín hiệu đã rõ, Lực tiến tới, đứng sát, để phần bụng dưới anh chạm nhẹ vào đùi chú. Cây hàng trong quần đập nhẹ một cái, dồn máu rõ rệt, phình lớn, nhịp đập nhè nhẹ qua lớp vải.
Chú Quang ngồi xuống ghế, thở nhẹ, nhìn Lực như nuốt từng tấc da thịt:
– Con mà giúp chú… xả được thứ cần xả… thì mai mốt chú còn gọi hoài.
Không cần thêm lời. Lực đóng van, khóa vòi, rồi quay ra, rút áo khỏi thắt lưng, quỳ xuống giữa hai đùi chú. Kéo khóa quần xuống, chú Quang rên khẽ khi lưỡi dài ngoằn của Lực thè ra, liếm dọc theo khe đùi, rồi trườn lên bụng dưới, liếm quanh mép quần lót như dạo đầu.
– A… trời… cái lưỡi… ơ ơ…
Chiếc lưỡi dẻo quẹo liếm thành vòng, chạm vào chỗ nhạy cảm, rồi bất ngờ chui xuống dưới, liếm mạnh vào khe mông. Chú ngồi rạp xuống ghế, thở gấp. Quần vừa tụt xuống đầu gối, lỗ nhỏ phía sau đã hồng, co bóp nhè nhẹ, như đang mời gọi.
Lực cúi sát, liếm một đường từ dưới bìu lên, rồi đút cả lưỡi dài vào trong lỗ nhỏ, xoáy tròn như khoan.
– Á á… a… sâu quá… chỗ đó… – Chú Quang rên siết.
Chóp chép… ngoáy ngoáy… liếm liếm… – lưỡi Lực ngoáy trong, đầu mũi lưỡi chạm đúng điểm, khiến chú giật người.
– Con ơi… đút vô đi… cái đó… cái cứng á…
Lực đứng dậy, kéo phăng quần xuống. Cây hàng của anh bật ra, nảy lên một phát, thân dài nặng, gân guốc cuồn cuộn, đầu đỏ như lửa, mạch đập rần rật.
Chú Quang mở lớn mắt, há miệng:
– Trời mẹ ơi… cái này… ừm…
Chưa kịp nói thêm, phạch! – đầu khấc đâm vào. Lỗ nhỏ co chặt lại ngay tức khắc, hút lấy phân nửa cây hàng, phát ra tiếng ọc… nhẹ.
– A… trời… trời đất…
Bạch… bạch… bạch… – Lực đẩy nhịp đều, từng cú chắc nịch, mỗi lần rút ra lại ướt hơn, lỗ nhỏ co bóp liên tục theo từng cú thúc. Chú Quang nắm chặt mép ghế, chân run:
– Ưm… lút… sâu quá… trời đất ơi…
Lực cúi sát, vừa thúc vừa liếm cổ chú, tay bóp lấy bụng dưới. Cây hàng trượt ra vào, từng cú thọc sâu, phập phập phập, nước trong lỗ trào ra theo nhịp.
– A… á á… đừng… đừng ngừng… tới luôn…
Bạch bạch bạch! – Nhịp gấp, mạnh. Phạch phạch phạch! – Tiếng va thịt vang vọng khắp bếp. Chú Quang gồng bụng, ngửa cổ, rên một tiếng dài:
– Aaaaaa… phụt đi con… đổ hết vô chú…
Phụttt – phụtttt – phụttttt!
Cây hàng của Lực giật mạnh, xả liên hồi vào trong, nóng hổi, đặc quánh. Lỗ nhỏ của chú co chặt, như muốn giữ lại từng giọt.
Chú thở dốc, mặt đỏ bừng, mồ hôi đổ trên ngực. Lực rút ra, đầu khấc bóng nhẫy, một giọt trắng sánh còn kéo theo. Lỗ nhỏ hồng nhạt, chớp nhẹ, rịn ra dòng trắng đục.
Chú móc bóp, đếm tiền lẻ rồi đưa:
– Công sửa ống là đây, còn công… “xả nghẽn” thì thêm nè. Mai mốt… chú lại cần con ghé.
Lực cười nhẹ, đút tiền vào túi:
– Ống chú mà rò nữa, cứ gọi. Con vô liền.
—