Chương 18 – Hai anh em đồng phục
Trời vừa nhá nhem thì điện thoại của Lực đổ chuông. Một số lạ gọi đến, giọng đàn ông rõ ràng, chắc nịch:
— “Anh Lực phải không? Bên em có đường ống rò rỉ cần xử lý gấp. Hai ngày thôi. Bọn em ở trạm CSGT Bình An, gần quốc lộ.”
— “Ừ, mai anh qua. Sáng bảy giờ có mặt.”
Sáng hôm sau, Lực khoác balo dụng cụ, cưỡi chiếc xe máy cũ phi tới trạm. Cổng vừa mở, hai gã đàn ông cao lớn bước ra đón. Một người khoảng ba mươi, râu quai nón, ánh mắt sắc lạnh, tên Hào. Người kia trẻ hơn vài tuổi, trắng trẻo nhưng vai to, ngực nở, tên Duy.
— “Ống thoát nước sau nhà bể rồi, anh vào xem giúp nhé. Mà tiện… hai anh em em ở lại trực, nhờ anh mấy bữa luôn.”
— “Không sao. Làm xong thì trả tiền đầy đủ là được.”
Ngày đầu, Lực lặng lẽ đo đạc, cắt nối ống, mồ hôi thấm áo phông trắng, bám lấy tấm lưng rộng và cơ bụng cuồn cuộn. Duy từ trong bóng tối nhìn chằm chằm, còn Hào thì mỗi lần đưa nước đều cố chạm tay lên cánh tay rắn rỏi của Lực. Đến tối, cả ba ăn cơm tại chỗ. Hào uống vài lon bia rồi lên tiếng:
— “Anh Lực khỏe thật. Tay nghề cũng giỏi… nhưng nghe bảo, anh còn có ‘tay nghề khác’ nữa?”
Lực không trả lời, chỉ liếc nhẹ. Duy chen vào, giọng nhỏ nhưng rõ ràng:
— “Công an tụi em không có vợ, sống với nhau hoài… cũng có lúc cần người… xử lý giùm.”
— “Có tiền là được. Còn lại mấy chú tự nói đi.”
Hào nhìn em trai rồi gật đầu. Lực bỏ lon bia xuống, đứng dậy tháo áo, thân hình đổ bóng dưới ánh đèn trần. Bắp tay nổi rõ gân, phần hông siết lại săn chắc, “cây hàng” giật nhẹ bên trong quần.
— “Đứa nào trước?”
Duy bước tới, đôi mắt loé sáng. Lực kéo em trai công an xuống ghế, không nói không rằng, gạt quần xuống. “Lỗ nhỏ” hồng hào, co nhẹ khi đầu “cây hàng” cọ sát lên.
— “Há ra đi. Tao không nhẹ tay đâu.”
Phạch. Một nhịp, rồi hai. Duy cong người vì lực xâm nhập, rên qua kẽ răng:
— “Ư… mạnh quá… anh Lực…”
Lực nắm chặt hông cậu, hông nhịp sâu dứt khoát, “cây hàng” cọ sát dọc thành trong, kéo rút từng đợt dài. Bạch bạch bạch. Tiếng va chạm vang trong phòng trực.
Lực cúi xuống, chiếc lưỡi dài quét một đường từ cổ gáy Duy xuống tận lưng dưới. Cậu bật dậy, run rẩy:
— “A… đừng liếm nữa, em chịu không nổi…”
— “Câm. Tao đang làm việc.”
Ọc ọc. Lực rút ra, đẩy Duy xuống quỳ, “cây hàng” vẫn dựng thẳng, bóng loáng.
— “Há miệng.”
Duy ngậm sâu, lưỡi cố quấn lấy, nước miếng tràn ra khóe môi. Lực giữ chặt đầu cậu, nhịp từng đợt sâu, tiếng chóp chép vang lên liên tục.
Phụt. Lực gằn nhẹ, rên một tiếng ngắn, rồi xuất hết vào cuống họng Duy. Cậu nghẹn nhưng không nhả, chỉ thở hắt. Mắt long lanh như vừa khóc.
Hào ngồi phía sau đã cởi áo, cơ bắp cuồn cuộn. Gã điềm đạm bước tới, chống tay vào tường:
— “Tới lượt tao.”
Lực không nói gì, bước ra sau, nhổ nước bọt trơn vào đầu “cây hàng”, rồi kê vào “lỗ nhỏ” của Hào.
— “Lớn vậy mà vẫn cần người chơi hả?”
— “Ai bảo anh chơi giỏi quá.”
Phạch. Cú thúc đầu tiên khiến Hào giật người. Nhưng gã chịu đựng giỏi hơn, còn chủ động uốn người. Lực nhấn sâu từng đợt, mỗi cú kéo mạnh dứt khoát như đục vào vách đá. Bạch bạch bạch.
Chiếc giường cọt kẹt. Hào rên khàn khàn, mồ hôi nhỏ giọt dọc sống lưng. Lực cúi xuống, chiếc lưỡi liếm dọc sống lưng rồi cắn nhẹ vào vai Hào, khiến gã giật nảy, rên rỉ như thú động dục.
Hào cố ngoái đầu lại:
— “Anh… chưa xong à…”
— “Chưa. Mày muốn nuốt hay muốn mặt đầy?”
— “Mặt.”
Lực kéo gã quay lại, đẩy gối xuống. “Cây hàng” sưng đỏ, nổi gân. Anh kéo tóc Hào, thúc sâu đến tận cuống họng, ọc ọc ọc. Một tay siết cổ, tay kia bóp mông gã thật mạnh. Rồi…
Phụt.
Lực ngửa cổ, rên khẽ. Dòng đặc sệt bắn lên mặt Hào, chảy dọc sống mũi xuống miệng. Gã thở dốc, mắt khép hờ, tay vẫn giữ chặt đùi Lực như muốn thêm.
Lực mặc lại quần, lau sơ tay bằng khăn thấm nước. Duy tiến tới đưa phong bì, ánh mắt còn ươn ướt:
— “Hai triệu… đủ không?”
— “Làm ba ngày cũng được.”
Hào ngẩng lên, cười nửa miệng:
— “Vậy mai tụi em… lại có ống rò tiếp rồi.”
Lực gật nhẹ, kéo cửa bước ra. Bóng anh in dài trong đêm, từng bước chân vững chắc, không ngoái lại.