Chương 16 – Ống rò hai đầu
Chiều muộn, trời đổ mưa lâm râm. Đại Lực đứng dưới mái hiên nhà ông Thọ, chiếc áo ba lỗ ướt sũng dính sát vào cơ bắp vạm vỡ, nước mưa rịn theo từng thớ thịt khiến cánh tay anh như tỏa ánh bóng ẩm ướt đầy mùi mồ hôi đàn ông.
“Ống dẫn nước nhà tôi lâu rồi không thay. Mấy chỗ rò rỉ lắm, Lực ơi. Hai ngày nay phiền cậu ở lại sửa cho trọn gói nhé.” Ông Thọ nói, ánh mắt liếc nhanh qua phần hông quần Lực – nơi có thứ khiến ông mất ngủ mấy đêm liền từ lúc biết đến danh tiếng “cây hàng” của anh.
“Được.” – Lực đáp gọn, vác túi đồ nghề vào nhà. Anh không để ý ánh mắt cậu con trai ông Thọ – tên là Hưng, tầm ba mươi hai tuổi, thư sinh nhưng ánh nhìn thì rực nóng. Từ lúc Lực bước vào, Hưng chỉ đứng một chỗ, tay nhét túi quần, mắt dõi theo từng cử động của cơ thể vạm vỡ kia như thể nhìn một khúc thịt sống.
Lực làm việc không nghỉ tay suốt chiều, đến tối, sau bữa cơm đạm bạc, anh xin phép ngủ lại vì trời mưa lớn. Ông Thọ cười khà khà, đon đả: “Giường bên tôi còn trống, còn Hưng ngủ phòng ngoài, cậu chọn đâu cũng được.”
Lực chọn tấm nệm dưới sàn phòng khách. Anh vừa đặt lưng chưa kịp nhắm mắt thì giọng ông Thọ vọng ra từ trong phòng: “Lực này, làm nghề như cậu chắc cũng có nhiều… khách quen ha?”
Lực mở mắt, gật đầu khẽ: “Dạ, ai thuê gì làm nấy.”
“Mà… người ta thuê cậu sửa nước rồi lỡ có nhờ… chà ống luôn thì cậu tính sao?” Ông Thọ bước ra, mặc mỗi cái áo mỏng và quần lót trắng, rõ ràng in dấu một khối u cộm. Hưng đứng bên cửa, không nói gì, chỉ nhìn.
Lực liếc qua, ánh mắt cương quyết nhưng không bất ngờ. “Có giá thì làm, miễn đừng lằng nhằng.”
Ông Thọ nhếch môi: “Hai ổng nhà bên còn nhắc hoài cái đêm Lực cắm sâu đến sát lỗ… Mà tôi thì muốn thử. Lưng tôi còn khỏe lắm.”
Hưng lên tiếng lần đầu: “Bố, để con làm trước.”
Lực thở nhẹ, đứng dậy, vươn vai. Bắp tay cuồn cuộn, vằn vện gân máu. Anh tháo áo, để lộ phần thân trên bóng mồ hôi. “Ai trước cũng được. Một người lên giường, người còn lại quỳ.”
Hưng không chần chừ, đến trước mặt Lực, tự kéo quần xuống, lộ ra cái lỗ nhỏ mịn màng giữa hai mông trắng nõn, co nhẹ như mời gọi. Lực không hôn, không vuốt ve – anh dùng chiếc lưỡi dài 16cm, phóng thẳng vào, ngoáy xoáy, vừa gồng cơ hàm vừa đẩy sâu từng nhịp.
“Chóp chép… chóp chép…” — tiếng liếm vang vọng trong không gian kín.
Hưng cong lưng, hai tay bám vào thành ghế, rên rỉ: “Ư… ưm… sâu quá…”
“Im. Đang làm việc.” – Lực gằn giọng, siết chặt cặp mông Hưng, nhấn lưỡi thêm sâu, đến khi lỗ nhỏ ướt đẫm, nóng hổi, bắt đầu co bóp theo nhịp liếm.
Khi lỗ đã mềm, anh đứng dậy, kéo khóa, “cây hàng” hơn 25cm bung ra, dựng thẳng, gân guốc, đầu đỏ hồng bóng nước miếng. Không chần chừ, Lực nhấn mạnh một cái: “Phạch!”
“Á á!!” – Hưng rú lên, lưng cong lại thành hình cánh cung.
“Chịu được thì im. Còn không thì thôi.” – Giọng Lực lạnh tanh.
“Được… tiếp đi…”
Lực nhấn sâu từng nhịp: “bạch… bạch… bạch bạch…”, tiếng chuyển động trong lỗ nhỏ hòa với tiếng rên của Hưng, tạo nên một bản hòa tấu xác thịt nặng nề. Anh đẩy sâu tới sát gốc, rồi rút ra gần hết, lại cắm mạnh, toàn bộ chiều dài “cây hàng” nhấn ngập trong độ sâu khít chặt.
Lỗ nhỏ co thắt liên hồi, ẩm ướt, nóng hổi, như hút chặt lấy anh. Mỗi cú thúc đều mạnh mẽ, nam tính, dồn dập, như thể anh đang khoan xuyên qua một lớp tường bê tông.
Hưng gục mặt xuống gối, miệng há, mắt đỏ hoe: “Á á… ưm… bố ơi… con không chịu nổi…”
Ông Thọ nãy giờ đứng nhìn, bàn tay nhét trong quần lót. Thấy con trai bắt đầu run, ông ra hiệu. Lực rút ra, kéo Hưng sang bên, rồi xoay ông Thọ lại, đè xuống sàn. Cái lỗ già hơn, nhiều nếp gấp, nhưng lại run lên khi “cây hàng” của Lực quét qua.
Không thèm dạo đầu, anh nhấn mạnh vào: “Phạch!”
“Uhhh… trời ơi…” – Ông Thọ gào lên, tay bấu lấy tấm thảm. Lực nắm tóc ông kéo ngược ra sau, tay còn lại tì vào hông, thúc từng cú bạch bạch bạch như đập búa.
Mồ hôi rịn đầy lưng Lực, từng giọt chảy theo đường sống lưng xuống đến tận khe mông. Mỗi lần anh rút ra, đầu nấm đỏ lừ như bóng đèn, phủ đầy dịch lỗ nhỏ và nước miếng.
Tới cao trào, Lực rút ra hoàn toàn, đứng trước mặt ông Thọ và Hưng – hai cha con đang há miệng, mặt ngước lên, chờ đợi.
“Ngậm.” – Anh ra lệnh.
Cả hai ngoan ngoãn há rộng. Lực siết tay vào thân cứng, giật mạnh, rồi phụt phụt phụt — từng luồng đặc sệt, nóng hổi, bắn thẳng vào mặt và miệng của cả hai, phủ lên trán, má, và cằm, nhỏ giọt xuống cổ họng đang phát ra tiếng “ực… ực…”
Một luồng cuối cùng phụt mạnh, lọt thẳng vào họng Hưng, khiến hắn sặc nhẹ, nhưng vẫn nuốt trọn.
Lực thở phì, lau trán, kéo quần lên. “Xong. Không ôm ấp.”
Hai cha con ngồi bệt xuống sàn, thở hổn hển. Ông Thọ lục túi lấy ra xấp tiền, đặt vào tay Lực.
“Còn hai cái bồn rửa sau nhà… chắc mai phải thuê thêm một đêm nữa… cậu Lực rảnh chứ?”
Lực liếc nhìn đồng hồ, gật đầu. “Giá cao thì làm.”
Rồi anh quay bước về chỗ ngủ, mặc cho hai thân thể nằm dài dưới sàn, vẫn chưa kịp lau sạch thứ vừa nhận lên mặt.