Chương 15: Lỗ Nhỏ Nhà Lộc
Buổi chiều oi ả, trời như trùm một lớp chăn mỏng màu xám xuống khu phố yên tĩnh. Đại Lực dựng xe trước cổng nhà Lộc – một căn nhà mặt tiền với mặt kính phản chiếu rõ bóng hình anh: lưng trần ướt mồ hôi, cơ bắp rắn như đá, chiếc quần bảo hộ ôm sát phần hạ thân đang hằn rõ một khối u nghèn nghẹt giữa hai đùi. Anh vừa đạp xong mấy mái nhà sáng nay, giờ tới đây để “sửa ống nước bị nghẹt ở tầng hai” theo lời hẹn của khách hàng tên Lộc – 33 tuổi, độc thân, cao ráo, da trắng, mắt dài, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng ánh nhìn thì lộ rõ sự săn mồi.
“Anh Lực tới đúng giờ quá, em chờ từ trưa tới giờ,” Lộc mở cửa, trên người chỉ mặc áo ba lỗ và quần đùi lỏng, chân trần.
Lực gật đầu, vai nhấc túi đồ nghề. “Ống chỗ nào? Chỉ đi.”
Lộc dẫn anh lên tầng hai. Nhà không rộng, nhưng sạch sẽ, thơm mùi gỗ mới và nước hoa dịu nhẹ. Anh chỉ vào một đoạn tường dưới bồn rửa, rồi ngồi xuống ghế, mắt không rời khỏi tấm lưng Lực đang gập người, đôi tay thô ráp xoay cờ-lê nghe “cách cách” vang trong không khí tĩnh lặng.
“Mồ hôi anh chảy cả lưng kìa… muốn em lấy khăn lau không?”
“Không cần,” Lực đáp, không quay lại.
Lộc cười khẽ, đổi tư thế ngồi, hai chân mở rộng. “Anh làm nghề này chắc khỏe lắm ha… tay to, vai rộng… cái gì của anh chắc cũng bự.”
Lực vẫn không phản ứng.
Lộc tiến lại gần, ngồi thụp xuống cạnh anh, mắt dừng lại nơi phần hạ thân căng cứng trong quần vải sẫm.
“Anh Lực… nếu cái ống kia anh thông xong rồi… em có cái lỗ khác… cũng đang nghẹt… chật lắm, mà khô nữa… cần mạnh tay mới thông được.”
Lực ngẩng lên. Ánh mắt anh lạnh, trầm, nhưng môi mím nhẹ. “Giá?”
“Gấp đôi người ta… nếu anh xài hết đồ nghề…”
Chẳng nói thêm, Lực đặt đồ xuống, đứng thẳng, kéo áo Lộc lên, lột thẳng ra khỏi người. Cơ thể trắng nõn lộ ra, mảnh nhưng rắn rỏi, bụng thon, mông cong đầy đặn.
Lực đặt tay lên vai Lộc, đè xuống sàn gỗ. Lộc thở hắt ra khi má anh dính lạnh xuống mặt sàn, còn mông thì bị bàn tay Lực vỗ mạnh một cái bạch.
Chiếc lưỡi của Lực – dài và thô ráp – trườn từ cổ, xuống lưng, rồi lách qua rãnh mông, liếm một đường dọc lỗ nhỏ đang khép chặt. “Ưm… trời ơi… cái lưỡi… trời đất…” – Lộc rên rỉ, lỗ nhỏ co giật.
Lực không nhẹ nhàng. Anh ấn đầu Lộc xuống, banh mông, lưỡi chọc thẳng vào sâu, ngoáy, đảo, mút lấy từng giọt dịch non đang ứa ra. “Chóp chép… ọc… ọc…” – tiếng lưỡi và nước hòa vào nhau trong ẩm ướt mơn trớn.
Lực đứng dậy, mở khóa quần. “Cây hàng” bật ra, dài hơn 25cm, đỏ au, gân guốc. Anh tì lên lưng Lộc, kéo mông anh ta cao hơn, đầu khấc dí sát lỗ nhỏ.
“Rộng ra chút đi,” Lực gằn, rồi không chờ thêm, phạch – cây hàng nhấn vào, căng tràn, lỗ nhỏ gồng lại rồi chịu thua, mở ra nuốt lấy từng phân.
“A… a… trời ơi… a á á…” – Lộc cong lưng rên rỉ, hai tay bấu sàn.
Lực giữ hông, bắt đầu nhịp. Mỗi cú thúc là một lần lỗ nhỏ bị vùi sâu, đầy nhầy, ngập đến tận gốc. “Phạch… phạch… bạch… bạch…” – âm thanh dội lên trong không gian chật chội. Cơ bụng Lực căng lên, mồ hôi chảy dọc mông, hai đùi rắn chắc ép sát mông Lộc không thương tiếc.
“Ư… mạnh nữa… cho vô sâu nữa đi… trời đất…”
Lực thúc liên hồi, không đổi nhịp. Mạnh, đều, không cần vuốt ve. Anh là công cụ, và lỗ nhỏ đó chỉ là nơi để trút lực. Thịt trong co bóp từng đợt, ướt, dính, hút lấy cây hàng như sợ bị rút ra mất.
Lực nhấc Lộc lên tư thế ngồi, đặt anh ta lên đùi mình, vẫn không rút ra. Từ dưới, anh đẩy lên, từng cú hất mạnh khiến Lộc nghẹn tiếng.
“Ưm… trời ơi… nó chạm tới bao tử em rồi…”
Lực đẩy một lần cuối, rồi rút ra. Cây hàng nhễu nhão, nóng bừng. Anh túm tóc Lộc, kéo lại sát, dí thẳng vào mặt.
“Há miệng.”
Lộc làm theo. Chỉ ba cú nhấp, Lực rên khẽ, rồi phụt phụt phụt – từng đợt đặc nóng bắn thẳng vào họng, bắn thêm cả lên mặt, lên mí mắt Lộc. Mùi nồng, đặc sệt, nóng rẫy như vừa rút từ lõi cơ thể ra.
Lực thở dồn, kéo quần, lau sơ tay. Lộc nằm đó, mặt dính đầy, họng còn đọng lại dư vị.
“Tốt,” Lực nói ngắn gọn.
Lộc lồm cồm bò dậy, rút ví, đưa tiền bằng hai tay. “Gấp đôi đúng như em hứa… mà nếu mai anh chưa có lịch… em có cái lỗ ở phòng khách… cũng cần thông.”
Lực liếc nhìn, không nói, chỉ nhấc đồ nghề lên rồi đi thẳng ra cửa.