Chương 14: Ba ngày dưới hầm nước nhà ông Phúc
Ngôi nhà hai tầng của ông Phúc nằm cuối con hẻm cụt, tường cao rêu phủ, cánh cổng sắt nặng trịch đã rỉ sét vì ẩm. Ông Phúc, 55 tuổi, dáng người mập lùn, bụng phệ nhưng khuôn mặt hồng hào, mắt ti hí lúc nào cũng ươn ướt, nhìn Lực từ đầu tới chân mỗi khi anh vác đồ nghề bước vào.
“Ống nước tầng trệt rò từ trong tường, chắc phải mất hai ba ngày mới xong đó cậu Lực,” ông vừa nói vừa đưa tay xoa xoa sau gáy, giọng kéo dài như có ẩn ý.
Lực chẳng nói gì nhiều. Anh tháo áo thun, để trần cơ bắp, đeo găng tay rồi cúi xuống, lôi dụng cụ ra. Bụng ông Phúc giật nhẹ một cái khi thấy chiếc quần bảo hộ ôm sát hông Lực, “cây hàng” như dằn xuống giữa hai đùi, u lên rõ mồn một.
Ngày thứ nhất trôi qua bình thường. Ngày thứ hai, trời mưa, căn nhà lạnh, ông Phúc mang trà nóng xuống nhưng mắt thì cứ liếc theo từng giọt mồ hôi trượt dọc sống lưng Lực. Ngày thứ ba, khi Lực đang cúi gập người, vặn ống nối dưới hầm, ông Phúc khép cửa sau lại, đứng sau lưng anh một lúc lâu.
“Cậu Lực…” – giọng ông rủ rỉ. “Bữa nay chắc cực nhọc lắm hả? Có cần… tôi mát-xa vai một chút không?”
Lực ngẩng lên, nhìn ông bằng nửa con mắt. “Tôi làm xong việc là được. Không quen đụng chạm.”
Nhưng ông Phúc không nản. “Tôi có cái này còn căng hơn cái ống nước nhà tôi. Cũng cần sửa, mà không ai chịu sửa giùm…”
Không khí lặng đi vài giây. Lực đứng thẳng người, thở phào, tay vẫn nắm cờ-lê. “Giá ra sao?” anh hỏi gọn lỏn.
Một nụ cười hài lòng lướt qua mặt ông Phúc. “Nhiều hơn bình thường. Bao nhiêu cũng được, miễn cậu dùng đúng… đồ nghề của mình.”
Không cần thêm lời, Lực bước tới, nắm vai ông Phúc, đè thẳng ông xuống cái ghế salon kê ở góc hầm. Ông Phúc thở khò khè, nửa run rẩy, nửa háo hức. Lực kéo quần ông tuột xuống đến bắp đùi. Lỗ nhỏ lộ ra, ẩn dưới lớp da mập và rậm rạp.
Lực quỳ xuống, không nói một tiếng. Lưỡi anh đưa ra, dài, mạnh như con rắn săn mồi. Chỉ một cái liếm dọc là ông Phúc nấc lên, chân co lại. “Ưm… trời đất… cái gì vậy Lực…”
Anh không đáp, tiếp tục xoắn lưỡi vào, mút, đảo, thọc sâu như dò tìm bên trong. Lỗ nhỏ co giật từng cơn, nước trơn trượt ứa ra, chóp chép theo từng động tác mút của Lực.
“Chà chà… cái lưỡi này… dài… dài quá trời ơi…” – ông Phúc rên rỉ, tay bấu chặt thành ghế.
Lực đứng dậy, mở khóa quần. “Cây hàng” bật ra, dài và cứng như gậy sắt, đầu bóng lưỡng. Ông Phúc nuốt nước bọt, nửa hoảng, nửa thèm.
Không báo trước, Lực chồm tới, nhấn cây hàng vào môi ông Phúc. “Mở miệng,” anh nói ngắn gọn.
Ông Phúc há ra, run run, đón lấy. Cây hàng luồn vào họng ông, sâu tới mức tiếng thở bị nghẹn. “Ọc… ọc… a… a…” – âm thanh vang vọng đầy kích thích. Lực túm tóc, nhấn sâu thêm, rồi rút ra, lại nhấn. Họng ông co bóp quanh thân thịt, chặt tới mức làm Lực nghiến răng.
“Bạch… bạch… bạch…” – tiếng va vào họng vang lên rõ ràng. Ông Phúc nước mắt nước mũi tèm nhem, nhưng không dừng lại.
Sau một hồi, Lực rút ra, quỳ xuống lần nữa. Tay anh banh hai bên mông ông ra, đầu “cây hàng” đặt sát lỗ nhỏ. “Thở đều vào,” anh cảnh báo. Rồi không do dự, anh nhấn một phát mạnh.
“Á… á á á… cha má ơi…!” – ông Phúc thét lên, cả thân hình run rẩy.
“Im. Ông thuê tôi là phải chịu,” Lực gằn giọng, nhịp từng cú đẩy thô bạo, dứt khoát. “Ông cần thì tôi cho. Nhưng đừng rên kiểu đàn bà.”
“Phạch… phạch… phạch…” – âm thanh nhục dục vang lên dồn dập trong hầm nhỏ. Mỗi cú thúc là một lần “cây hàng” chọc sâu vào trong, làm lỗ nhỏ co thắt mạnh mẽ, ứa nước.
Lực đổi tư thế, nâng chân ông Phúc lên vai, tiếp tục thúc sâu. Cơ bắp cuồn cuộn của anh căng lên trong bóng tối, mồ hôi chảy thành dòng. Chiếc lưỡi lại liếm qua ngực ông, rồi cắn nhẹ. Ông Phúc giật nảy.
“Ưm… trời đất… nó… nó chạm tới ruột tôi rồi… a… a…”
Tiếng rên không dứt. Càng về cuối, Lực càng tăng lực, cú nào cũng dập mạnh, rút sâu rồi đâm tới tận cùng. Lỗ nhỏ nhão ướt, nuốt trọn không chút trở ngại.
Rồi đột ngột, Lực rút ra. Cây hàng cương cứng dính đầy dịch trắng nhờn. Anh túm đầu ông Phúc, kéo lại, nhấn thẳng vào miệng ông.
Chỉ ba cú nhấp, Lực gầm lên, cây hàng giật mạnh. “Ọc… ọc… ọc…” – từng đợt đặc sệt bắn vào họng ông, ấm nóng, tràn ra khóe miệng. Ông Phúc ngửa mặt, nuốt lấy tất cả.
Lực lùi lại, kéo khóa quần. “Xong việc.”
Ông Phúc ngồi thở hổn hển, áo quần xộc xệch, nhưng miệng vẫn cong lên. Ông mở bóp, rút ra xấp tiền, dúi vào tay Lực.
“Làm tốt lắm… Cậu… Cậu rảnh ngày nào thì ghé… tôi còn nhiều chỗ cần sửa…”