CHƯƠNG 12 – NGÀY THỨ HAI: “ĐƯỜNG ỐNG PHỤ”
Buổi trưa, nắng đã đứng đỉnh đầu, gắt như thiêu. Trong sân sau căn nhà, Lực đang cởi trần, ngồi xổm cạnh ống thoát nước nằm sát tường. Bàn tay sạm nắng lật từng khớp nối sắt đã rỉ sét, mồ hôi từ trán anh chảy thành dòng, trượt theo rãnh ngực rắn như đá tạc. Quần bảo hộ kéo xệ ngang hông, để lộ mép quần lót sẫm màu bám chặt vào phần mông lồi lên, tròn chắc.
– “Lực, nghỉ tay chút đã. Vô đây.”
Là Hải. Giọng trầm khàn, trầm tĩnh như tiếng nổ từ trong lồng ngực. Anh đứng bên cửa, áo ba lỗ bó sát khoe rõ từng múi bụng, cánh tay xăm hình quân hiệu dày nét. Phía sau, Hưng và Hoàng đã chờ sẵn trong phòng khách, mỗi người cầm một lon bia, ánh mắt đăm đăm như đã lên kế hoạch từ trước.
Cánh cửa khép lại. Không gian yên ắng hẳn, chỉ còn tiếng quạt máy quay lạch cạch. Hải đứng thẳng trước mặt Lực, nhìn chằm chằm vào phần bụng săn chắc lấp ló dưới làn mồ hôi bóng loáng.
– “Tối qua ngủ được không?”
– “Cũng tạm.” Lực đáp, giọng bình thản, nhưng mắt đã chùng xuống, ngực phập phồng rõ hơn khi Hưng từ sau lưng tiến lại, đặt tay lên vai anh.
– “Ống nước phía sau… cần nới thêm tí lực. Chắc chú rành chuyện đó hơn tụi anh.”
Không để Lực trả lời, Hưng cúi xuống, kéo chiếc quần bảo hộ của anh trượt xuống khỏi đùi, để lộ cây hàng dài và nặng trĩu, ve vẩy giữa hai chân như con thú dữ vừa thức giấc. Hải tiến đến, dùng hai ngón tay kéo nhẹ mông Lực sang hai bên, thở hắt ra khi lỗ nhỏ phía sau co lại theo từng nhịp thở của anh thợ.
– “Hôm nay để anh thử cái ống phụ này xem sao…”
Không báo trước, chiếc lưỡi dài 16cm của Lực trườn ra, dẻo như rắn, phóng một đường liếm dọc khe mông Hải. Anh ta gằn giọng rên nhẹ, hai tay chống lên thành bàn. Lực quỳ xuống, hai tay tách mông rộng hơn, rồi liếm sâu hơn, mạnh mẽ hơn, từng cú lướt dọc đầy lực.
– “A… a… cái lưỡi… mẹ nó… sâu vãi…”
Tiếng chóp chép, ọc ọc vang vọng khi lưỡi Lực chọc sâu vào trong, rồi rút ra liếm quanh mép, rồi lại ấn sâu. Lỗ nhỏ của Hải run lên, ướt đẫm nước bọt, co bóp dữ dội mỗi lần đầu lưỡi xoáy tròn rồi uốn cong dồn vào.
Hưng không chịu được nữa, quỳ xuống ngậm lấy cây hàng của Lực, nuốt đến tận gốc, ọc ọc ưm ưm như đón một khúc gậy sắt vào cổ họng. Lực ngửa đầu, tay giữ lấy tóc Hưng, nhịp hông đều đặn thúc vào miệng như búa bổ.
– “Ưm… ưm… bạch… bạch…”
Khi lỗ nhỏ của Hải đã nở ra đủ, Lực đứng dậy, chống chân Hải lên mép bàn, rồi phạch một tiếng khô khốc – đầu khấc siêu lớn cắm vào một nửa, khiến Hải gầm lên:
– “A… chậm thôi… to… quá…”
Nhưng Lực không chậm. Một cú bạch dứt khoát đẩy hết chiều dài vào, tận gốc. Mông Hải giật liên hồi, mạch lưng cong lên như phản ứng sinh tồn. Lực giữ chặt eo, hông đẩy nhịp mạnh bạo như đâm cọc vào đất – đều, sâu và không nương tay.
– “A… á… á… nữa… sâu… ơ ơ hơ…!”
Hưng vẫn đang ngậm chặt cây hàng, mắt long lanh vì bị thúc sâu liên tục. Từng đợt rút ra đẩy vào tạo thành tiếng bạch bạch bạch, vang dội. Lực quần thảo Hải hơn mười phút, trước khi rút ra, cầm lấy đầu anh, phụt một dòng tinh nóng đặc lên mặt và cổ, từng vệt dài trượt xuống giữa ngực rắn chắc của Hải.
Chưa xong. Lực quay lại phía Hoàng, người em út đang chống tay vào tường, mông cong lên, miệng rên rỉ.
– “Em sẵn rồi…”
Không cần báo hiệu, Lực quỳ xuống, lại dùng chiếc lưỡi dài đó vẽ từng đường ngoằn ngoèo quanh lỗ nhỏ của Hoàng. Rồi bất ngờ phập cả đoạn lưỡi vào, khiến cậu em út rú lên, tay run cầm cập.
– “Lưỡi… chết em rồi…”
Lực không ngưng, cứ thế xoay lưỡi trong lỗ, liếm mạnh từng nhịp như luyện cơ. Khi nước nhờn và nước bọt chảy tràn, anh đứng lên, cầm cây hàng đang nóng rực, ấn thẳng vào.
– “Phạch!”
Một cú đâm mạnh mẽ khiến Hoàng bật khóc rên, tay cào tường. Cả cây hàng vào được ba phần tư thì co thắt làm Lực khựng lại, nhưng chỉ vài nhịp sau, anh lại thúc sâu hơn, đều đặn hơn, thân dưới như cỗ máy khoan thép.
– “A! Á á… sâu… nữa… nhanh… nhanh nữa!”
Hưng tiến lại, quỳ trước mặt Hoàng, đỡ lấy đầu em trai mà ngậm môi, hôn sâu, rồi cúi xuống ngậm lấy đầu cây hàng của Hoàng đang rỉ nước.
Lực tăng tốc. Cú thúc dồn dập, lưng thẳng, đùi co giật, tiếng va chạm vang khắp căn phòng: bạch bạch bạch bạch!
Khi cao trào tới, Lực rút ra, ngửa đầu phun mạnh lên mặt Hoàng, bắn cả lên vai và môi, dòng trắng đặc sánh.
Ba người đàn ông, từng là lính, giờ đang nằm thở gấp giữa vũng mồ hôi và tinh dịch.
Hải ngồi dậy trước, lấy khăn lau mặt, rút xấp tiền dúi vào túi Lực:
– “Ngày mai còn cái ống ngoài hiên. Sáng không có ai ở nhà, chú ráng qua chiều. Lúc đó… tụi anh rảnh hơn.”
Lực chỉ gật đầu, mặc quần rồi quay đi, bỏ lại ba cơ thể rã rời phía sau, mỗi người đều đã biết – anh thợ sửa ống nước này không chỉ “thẳng”, mà còn đâm như búa bổ, dứt khoát không kiêng nể. Và ngày mai, đường ống còn nghẹt nữa.