CHƯƠNG 11 – NGÀY THỨ NHẤT: “THỬ NƯỚC”
Căn nhà cấp bốn nằm sâu trong con hẻm nhỏ vắng vẻ. Mặt trời đứng bóng, mồ hôi trên lưng áo thấm ướt lưng Lực khi anh gác chiếc thang nhôm lên mái nhà, lưng trần căng bóng những cơ bắp rắn chắc. Cánh cửa gỗ mở ra, ba người đàn ông lần lượt bước ra sân.
– “Chào chú Lực. Bọn anh gọi chú qua coi cái ống nước trong nhà tắm bị rỉ mấy hôm nay.”
Lực gật đầu. Đứng trước mặt anh là ba người đàn ông rắn rỏi, vai u thịt bắp, dáng đi như đạp cả mặt đất. Họ đều ngoài ba mươi, dáng dấp giống nhau, da ngăm, ánh mắt sắc. Người lớn nhất tên Hải, anh giữa tên Hưng, và người út tên Hoàng. Cả ba đều từng là lính, vai áo vẫn in hằn vết quân phục cũ, giọng nói dứt khoát, rành rọt.
Phòng tắm nằm trong góc nhà. Khi Lực quỳ xuống kiểm tra van nước, ba người kia đứng gần phía sau, nhìn không chớp mắt.
– “Nhìn cơ thể chú chắc cũng từng tập dữ lắm ha.” Hưng lên tiếng, ánh mắt liếc xuống vòng eo săn chắc.
– “Chú Lực… cầm ống khỏe vậy, mấy ống gãy tụi anh nhờ chú gắn lại chắc yên tâm lắm…” Hoàng chêm vào, nửa đùa nửa thật, miệng nhếch cười.
Lực nhướng mày. Những lời xa gần thế này anh không lạ. Môi anh mím lại, tay vẫn siết cờ-lê, cơ bắp nổi cuồn cuộn trên cánh tay trần. Cái quần jeans lưng xệ chỉ kịp che phần trên khe mông, để lộ vết hằn mạnh mẽ nơi thắt lưng trơn bóng mồ hôi.
Sau khi sửa xong đoạn ống, Hải bước vào, giọng trầm trầm:
– “Chú ở lại ăn cơm, rồi tụi anh chỉ chú mấy chỗ khác cần làm. Ba ngày lận mà.”
Bữa cơm diễn ra trong bầu không khí im lặng lạ lùng. Bia được khui, thịt được gắp, nhưng ánh mắt cả ba anh em cứ dừng lại ở Lực lâu hơn mức cần thiết. Đến khi mặt trời ngả về tây, Lực đang lau mồ hôi trong phòng thì tiếng gõ cửa vang lên nhẹ nhàng. Là Hưng.
– “Ống trong phòng tụi anh cũng cần coi lại, chú qua đây.”
Lực bước vào căn phòng nhỏ, vừa đóng cửa thì Hưng bất ngờ chạm tay lên bụng anh, vuốt nhẹ xuống dưới thắt lưng. Hơi thở Hưng dồn dập, tay mạnh mẽ kéo tuột quần jeans của Lực xuống, để lộ cây hàng dài, rủ nặng nề, gân guốc lượn sóng. Đôi mắt Hưng như bị thôi miên.
– “Cho tụi anh thử… được không?”
Lực đứng im trong giây lát. Rồi anh thở ra một hơi, ánh mắt trầm lại, giọng khàn khàn:
– “Cởi ra.”
Ngay khi Hưng tuột quần, chiếc lưỡi 16cm của Lực liền trườn ra, quét một đường dọc sống bụng, rồi ấn xuống lỗ nhỏ sau mông Hưng. Tiếng “ưm” nghèn nghẹn bật ra, chân Hưng khuỵu nhẹ, tay vịn thành giường.
Lực quỳ xuống, vươn lưỡi mạnh mẽ, ấn sâu vào trong. Lưỡi anh xoáy từng vòng, liếm sâu, từng động tác gọn gàng như một bài tập thể lực. Chóp chép, ọc ọc – những tiếng ướt át vang vọng trong căn phòng nhỏ.
Lỗ nhỏ của Hưng co bóp dữ dội, đón từng cú liếm chắc nịch. Cả người anh ta run rẩy, rên không thành tiếng.
Khi Lực đứng dậy, cây hàng đã căng cứng đến mức mạch máu nổi rõ. Anh không nói không rằng, chỉ nắm lấy eo Hưng, ấn mạnh xuống mép giường.
– “Chống tay, banh ra.”
Một tay kéo mông ra xa, tay kia Lực giữ lấy cây hàng, rồi phạch một tiếng khô khốc – đầu khấc khổng lồ vừa khít chạm vào lỗ nhỏ. Hưng nấc lên một tiếng, nhưng chưa kịp phản ứng thì thân thể anh bị đâm xuyên bằng một cú bạch mạnh mẽ.
– “A… a… a á…!”
Tiếng rên bật ra liên tục. Cây hàng của Lực như một khúc thép nóng rực, ra vào mạnh bạo, đều đặn, dứt khoát. Mỗi lần rút ra là một dòng ướt kéo theo, rồi phạch trở lại đến tận gốc.
Lưng Lực đẫm mồ hôi, ngực nở phập phồng, bắp đùi căng cứng, từng cú thúc dội sâu vào trong như nhịp búa dộng. Hưng bấu chặt mép giường, người ướt đẫm, run lên từng đợt.
Đến đỉnh điểm, Lực gầm nhẹ, rút ra, rồi phụt – dòng sữa nóng bắn lên lưng Hưng, vẽ thành từng vệt trắng sệt dọc sống lưng rám nắng.
Chưa kịp lau sạch, Hoàng bước vào phòng, ánh mắt bốc lửa, giọng trầm khàn:
– “Tới lượt em…”
Không cần nói nhiều. Lực chỉ ngồi xuống mép giường, dạng chân ra. Hoàng quỳ gối trước mặt, há miệng. Cây hàng của Lực – vẫn còn bóng ướt – từ từ được đưa vào. Lúc đầu chỉ là phần đầu khấc, nhưng chỉ vài nhịp chóp chép, cổ họng Hoàng đã mở ra để nuốt trọn chiều dài.
– “Ọc… ọc ọc… ưm… ưm ưm…”
Lực nhắm mắt, tay nắm lấy gáy Hoàng, đẩy vào sâu hơn, từng cú đâm nhịp nhàng, chính xác, mạnh mẽ. Cổ họng của Hoàng co thắt quanh khúc thịt cứng như sắt.
Vài phút sau, Lực rên thấp, rút ra rồi phụt phụt – tinh trắng phụt thẳng lên mặt Hoàng, bắn vào má, mũi và trán, trượt xuống đôi môi đang mím lại như muốn giữ lấy chút dư vị sau cùng.
Đêm buông xuống. Lực rửa tay trong bồn, cơ thể vẫn âm ấm hơi người. Hải, người anh cả, bước vào, dúi vào tay anh xấp tiền gọn gàng:
– “Còn hai ngày nữa. Ngày mai chú nghỉ buổi sáng, chiều tụi anh sẽ cần chú… coi lại đường ống bên nhà sau.”
Hải nhếch miệng cười, tay đặt nhẹ lên mông Lực:
– “Đường ống đó… dễ nghẹt lắm.”
Lực không nói gì. Nhưng ánh mắt anh trầm lại, cơ ngực khẽ giật. Ba người đàn ông – ba cựu quân nhân – dường như đã bắt đầu một hành trình dài với người thợ sửa ống nước mà họ biết chắc sẽ quay lại, không chỉ vì tay nghề… mà vì sức nặng từng cú đâm từ một trai thẳng chính hiệu.