Chương 10: Lỗ nhỏ cựu binh
Chiều muộn, Lực dựng xe máy trước căn nhà cấp bốn nằm lọt thỏm giữa rặng tre già. Ông Khải, 54 tuổi, thân hình lực lưỡng, vai rộng, nước da đen sạm nắng, mặc áo ba lỗ ngả màu và quần lính cũ đứng chờ ở hiên.
– Cậu là thằng Lực sửa ống nước?
– Vâng. Anh gọi tôi chiều nay, bảo vòi bếp rò rỉ.
– Ờ, vô đi. Nó chảy suốt hai hôm rồi.
Bước vào căn nhà đơn sơ, Lực thấy vòi nước ở góc bếp vẫn ri rỉ. Anh quỳ xuống kiểm tra, đôi tay thô ráp cầm chặt ống, bắp tay nổi gân theo từng động tác siết. Ông Khải ngồi trên ghế gần đó, chăm chú nhìn từng chuyển động cơ thể người thợ trẻ, mắt dừng lại lâu hơn ở phần mông tròn đầy dưới lớp quần kaki sờn.
– Mấy đứa trong làng bảo cậu không chỉ giỏi sửa… ống, mà còn “mềm tay” với khách.
– Tùy khách. Có nhu cầu, có thù lao, tôi làm.
– Tao từng là lính, không vòng vo. Nhiều năm rồi, tao không có ai đụng tới người mình. Nhìn cậu thế này… thật lòng muốn thử.
Lực ngẩng lên, nhìn thẳng ông cựu binh với ánh mắt không lay chuyển:
– Anh chịu đau được không?
– Mày cứ làm như làm với thằng đực chính hiệu. Tao chịu được.
**
Không gian chật, Lực đẩy ông Khải ngồi lên ghế gỗ dài, chống một chân lên ghế, bàn tay bóp mạnh đùi đối phương rồi tách ra. “Lỗ nhỏ” rậm rạp lông, khô khốc nhưng đầy thách thức. Anh không nói nhiều, cúi đầu, chiếc lưỡi dài 16cm trườn ra, ấn thẳng vào khe thịt.
– Ư… hự…
Chóp chép.
Lưỡi quét từng vòng, vừa liếm vừa day, ép từng lớp cơ mềm ra hai bên. Ông Khải rên khàn:
– Mày… liếm giỏi hơn cả mấy thằng đĩ tao từng xài.
Lực gằn giọng:
– Tôi không phải đĩ. Tôi là đàn ông. Và cái này… – anh đập cây hàng ra khỏi quần, vươn dài gần tới rốn – …chỉ dành cho ai trả đủ tiền.
“Lỗ nhỏ” giờ ướt đẫm nước lưỡi, Lực nhổ vào tay, trét lên đầu nấm, rồi phạch – ấn sâu vào.
– A… á…! – Ông Khải giật mạnh người.
– Đừng gồng. Giãn ra. Tôi còn đẩy nữa.
Bạch! Bạch! Bạch!
Thân hình cường tráng của Lực nhấp nhô, từng cú đẩy mạnh như búa đóng cọc. “Cây hàng” dài quá mức, mỗi lần vào khiến ông cựu binh rên rỉ, lỗ nhỏ liên tục co bóp phản kháng rồi lại dần quen với kích thước đó.
– Ừm… Lực… nhanh nữa…
– Muốn nhanh? Đừng kêu.
Lực nắm hông ông Khải, rút ra gần hết, rồi phạch – nhấn thẳng vào hết chiều. Mồ hôi chảy dọc lưng anh, nhỏ xuống giữa sống lưng đối phương.
– Hự… hự… mẹ nó… sâu vậy…
– Tôi còn chưa nghiêng người đâm nghiêng nữa đấy.
Lực đổi tư thế, kéo ông Khải quỳ xuống sàn gạch, rồi cắm từ phía sau. Tiếng rên chuyển thành tiếng thở dồn dập, mỗi cú nhồi là một tiếng bạch rõ ràng vang vọng trong căn bếp. “Lỗ nhỏ” bị giãn hết cỡ, bám chặt lấy từng khấc thịt nóng hổi.
– Mày… mày giết tao mất…
– Chết trong sướng là cái chết đẹp, anh cựu binh ạ.
Lực rút ra, đẩy ông Khải ngửa ra sàn. Anh chống gối quỳ trên ngực đối phương, đưa cây hàng dí sát vào miệng lưỡi đang còn run rẩy.
– Mút. Tự làm sạch.
– Khặc… mày…
– Mút!
Ông Khải há miệng, môi dày bọc lấy phần đầu đỏ au.
Ọc ọc… chóp chép…
Lực bóp đầu, đẩy từng nhịp. Thịt nóng chui sâu vào họng, lưỡi người cựu binh quấn quanh thân cứng rắn.
– Tôi sắp… rồi đây…
Bạch! Ọc ọc! Phạch!
Một tiếng rên nghèn nghẹn bật ra từ cuống họng Lực. “Cây hàng” giật mạnh, tinh dịch bắn thành từng đợt vào trong họng ông Khải, đặc quánh, đậm vị, tràn ra mép môi.
– Khặc… khặc… nhiều quá…
– Nuốt hết.
**
Lực đứng dậy, lấy khăn lau nhẹ “cây hàng”, rồi kéo quần lên. Ông Khải nằm thở phì phò dưới đất, ngực phập phồng, môi vẫn còn dính tinh trắng. Lát sau, ông lồm cồm bò dậy, rút ra một xấp tiền từ hộc tủ, dúi vào tay Lực.
– Đây là… tiền sửa ống, với tiền… phục vụ cựu binh.
Lực cười nhạt, nhét vào túi.
– Cần nữa thì gọi trước một ngày. Tôi không rảnh lúc nào cũng chạy được.
Ông Khải gật đầu, ánh mắt đầy khát vọng lần nữa, nhìn theo bóng lưng người thợ sửa ống nước đang thong thả bước ra khỏi căn bếp nồng mùi xác thịt.
– Ờ… có khi ống nước nhà tao… lại hỏng sớm thôi.