Cuối tuần, Nam kéo Lâm ra trung tâm thương mại. “Anh toàn mặc đồ tập, đến lúc cần thay đổi rồi.” – Cậu bảo. Lâm không phản kháng, chỉ nhìn cậu như thể chiều chuộng tất cả mọi thứ thuộc về Nam.
Cả hai chọn một cửa hàng thời trang nam cao cấp. Nam cầm vài bộ đồ, kéo Lâm vào phòng thử rộng nhất.
— “Thử cái này đi.” – Cậu dúi áo sơ mi ôm dáng vào tay anh.
Lâm lột áo, để lộ cơ bắp bóng loáng dưới ánh đèn vàng. Nam cắn môi, bước tới sau lưng, vừa giúp anh cài nút áo, vừa thì thầm:
— “Anh nhìn trong gương xem… ai mà cưỡng lại được anh bây giờ?”
Tấm gương soi toàn thân phản chiếu thân hình của một võ sĩ với làn da rám nắng, đường cơ nổi rõ và đôi mắt dán chặt vào cậu thanh niên đang tựa đầu vào lưng anh, cười đầy ẩn ý.
Nam áp sát, tay trượt xuống bụng anh, rồi thấp hơn…
— “Muốn em ‘thưởng’ ngay tại đây không?”
Lâm nheo mắt.
— “Dám à?”
Nam đóng chốt phòng thử. Nhạc nền ngoài cửa hàng vừa đủ lớn để át đi những tiếng thở dồn dập bên trong.
Phập.
Anh bế cậu lên, đặt ngồi lên băng ghế nhỏ trong phòng. Nam nhấc một chân lên vai Lâm, ánh mắt rực cháy trong ánh đèn mờ vàng. Gương phản chiếu từ mọi góc – cậu thấy bản thân bị siết chặt, bị lấp đầy, bị “thưởng” đến tận cùng.
Bạch – bạch – bạch.
— “Ư… Lâm… đừng mạnh quá…”
— “Còn dám khiêu khích anh trong gương không?”
— “A a… em sai rồi…”
Phập – bạch – bạch – bạch.
Tiếng thân thể va chạm vang vọng như hòa vào nhịp tim đập dồn dập. Áo sơ mi rách một bên vai, mồ hôi thấm dọc sống lưng. Tay Lâm đè Nam vào gương, để cậu nhìn thấy chính mình bị chiếm giữ, bị nắm quyền hoàn toàn.
— “Ra cùng anh… nhìn cho rõ, đây là phần thưởng của kẻ dám trêu chọc.”
Nam bật khóc trong mê dại, cổ ngửa ra sau:
— “Ư… tới rồi… Lâm…”
Bạch – bạch – bạch – phụt…
Một dòng nóng hổi tràn ra giữa hai người. Hơi thở gấp, không gian ngột ngạt, cả phòng thử như ngưng đọng.
Lâm chỉnh lại quần áo, cúi xuống lau mồ hôi trên trán Nam rồi khẽ thì thầm:
— “Chiều nay, về nhà, anh muốn phần phạt.”
Nam bật cười, vẫn thở hổn hển:
— “Tới đâu, em chiều tới đó.”