Phòng tập boxing chiều muộn, ánh nắng rọi xiên qua ô cửa cao, nhuộm vàng sàn gỗ. Tiếng bao cát rít lên lần cuối rồi lặng hẳn. Khánh Lâm chậm rãi tháo găng tay, mồ hôi còn đọng trên từng múi cơ cuồn cuộn.
— “Mệt quá rồi…” – Anh lẩm bẩm, vừa bước vào phòng thay đồ thì cánh cửa bất ngờ đóng sập.
— Cạch.
— “Ơ…”
Nam đứng dựa lưng vào cửa, khoá bên trong. Áo tank top bó sát, quần thể thao ngắn cũn. Ánh mắt cậu nhìn anh như thú săn mồi đã đến giờ ăn.
— “Anh nghĩ em không biết mình đang bị ‘trả đũa’ à?” – Nam nhếch môi. – “Giờ thì tới lượt em.”
— “Nam… ở đây là phòng thay đồ…”
— “Không ai vào đâu. Em khoá rồi. Mà cũng đâu cần lâu.”
Cậu bước tới, đẩy nhẹ vai Khánh Lâm khiến anh ngồi bệt xuống ghế dài. Bàn tay cậu nhanh chóng vén áo Lâm lên, liếm từng đường mồ hôi chảy dài dọc ngực.
— “Em định—”
— “Suỵt. Lần trước anh không cho em rên. Hôm nay tới lượt anh bị cấm.”
Lâm há miệng định nói thì môi Nam đã khóa chặt. Tay cậu trượt xuống, vén lớp vải thể thao. Chạm vào.
— “Cứng rồi này. Tốt.”
Phập.
— “Ư… ưm…”
Bạch – bạch – bạch.
Nam cưỡi lên anh, hông lắc nhịp nhàng, đầu cậu ngửa ra, tóc ướt bết dính vào cổ. Mồ hôi hai người hòa lẫn, tiếng da thịt ướt át dội lại giữa bốn bức tường.
— “Không được lên tiếng mà.” – Cậu thì thầm sát tai, ngón tay chặn môi Lâm lại.
— “Ư…!”
Bạch – bạch – bạch.
Ghế gỗ kêu lên cọt kẹt, những cú thúc sâu đến tận trong, mạnh mẽ mà đầy nhịp nhàng. Nam gồng mình, cơ bụng nổi lên đẹp như tạc. Đôi mắt cậu dán vào mắt Lâm, như thể muốn nhìn anh tới tận phút cuối cùng.
— “Anh thấy sao, bị em cưỡi?” – Cậu trầm giọng, thở gấp. – “Cảm giác bị điều khiển… quen không?”
Lâm chẳng thể trả lời. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Tay anh siết vào đùi Nam, run lên vì sắp bung vỡ.
Bạch – bạch – bạch.
— “Xuất ra đi. Của em mà.” – Nam thở dốc, rồi rướn người xuống thì thầm — “Mãi là của em.”
Phập – bạch – bạch – a á á…!
Hai thân thể căng ra, xuất hết bên nhau, đến tận cùng.
Sau đó…
Lâm dựa lưng vào tường, thở hổn hển. Nam khoác áo lại, chỉnh gọn quần, rồi ghé tai anh nói nhỏ:
— “Lần sau muốn phạt em? Phải xin phép trước.”