Khánh Lâm dựa người vào vách kính, lưng dán lên mặt gạch còn vương hơi ấm. Nước từ vòi sen trút xuống vai anh, chảy qua bờ ngực rắn chắc rồi nhỏ giọt nơi bụng dưới.
Nam bước vào sau. Tiếng cửa kính đóng lại cạch một tiếng khô khốc. Không gian hẹp chỉ vừa cho hai người đàn ông cao to đứng sát. Hơi nước mờ dần tấm kính, tạo nên thế giới riêng, chỉ dành cho họ.
— “Lâu lắm rồi mới được về lại phòng tắm này…” – Nam thì thầm, tay chạm vào ngực Lâm, ấn nhẹ. – “Nơi bắt đầu mọi phần thưởng đầu tiên.”
Lâm nhướng mày, tay cũng trượt xuống eo cậu:
— “Muốn gợi lại ký ức?”
Nam mỉm cười, bất ngờ xoay người Lâm lại, ép lưng anh vào mặt kính mờ sũng nước.
— “Không. Em muốn tạo một phần thưởng mới, cao trào hơn.”
Cậu cúi xuống, môi lướt nhanh qua cổ Lâm, rồi dần dần hạ thấp… từng đường liếm ướt át kèm theo nước nóng khiến Lâm co người.
— “Nam… đừng… Ở đây trơn…” – Giọng anh run nhẹ.
— “Anh chỉ cần bám vào thành kính. Mọi chuyện còn lại, để em.”
Phập.
— “Ư… a a… Nam!”
Bạch – bạch – bạch.
Tiếng thân thể va vào kính vang vọng trong không gian nhỏ. Nước xối từ trên cao xuống càng khiến mọi cảm giác thêm hỗn loạn. Lâm bám lấy mép kính, đôi chân hơi run rẩy khi những cú thúc của Nam dồn dập, chuẩn xác, đầy uy lực.
— “Em thích nhìn anh run. Nhất là khi anh phải bám víu vì không đứng vững.”
— “Nam… a… chậm một chút…”
— “Không. Vì đây là phần thưởng.”
Bạch – bạch – bạch.
Làn da ướt nước bám chặt lấy nhau. Mỗi nhịp đẩy, nước bắn tung từ da thịt va chạm. Không khí nóng hầm bởi hơi nước, và thứ mùi đặc trưng của da thịt đàn ông ướt át, trộn lẫn dục vọng nguyên sơ.
— “Em nhớ anh. Suốt cả chuyến đi.” – Nam hổn hển. – “Muốn anh nằm dưới vòi sen thế này.”
Lâm chỉ có thể rên rỉ. Cơ bụng anh căng cứng, từng bó cơ giật khẽ theo nhịp ra vào.
— “Nam… Anh không chịu nổi…”
— “Thử chịu đi.”
Bạch – bạch – bạch… phập…
“Ư… a a á…!!”
Nam ôm ghì lấy anh, dập những nhịp cuối đầy mãnh liệt, cho đến khi cả hai siết lấy nhau trong giây phút bung trào. Nước vẫn chảy, nhưng giờ đây chảy qua hai cơ thể đang mềm dần, thở gấp trong vòng tay nhau.
— “Anh… còn đứng được không?” – Nam hỏi, môi áp lên má Lâm.
Lâm dựa vào vách kính, khẽ thở:
— “Nếu… phần thưởng nào cũng kiểu này… chắc anh không bao giờ dám đi thi đấu xa nữa.”
Nam bật cười, kéo anh tựa vào vai mình. Nước vẫn chảy, nhưng chẳng ai buồn tắt vòi. Giữa lớp hơi mờ đọng lại trên kính, chỉ còn thấy hai dáng người to lớn đang ôm sát lấy nhau, như thể trời đất này chỉ cần bấy nhiêu.