Mưa giăng ngang mặt kính xe như tấm rèm mờ ảo, xóa nhòa cả những rặng cây bên đường. Nam ngồi ghế lái, ánh mắt đăm chiêu, còn Lâm dựa vào cửa sổ bên cạnh, tay vẫn gác lên đùi cậu, vô thức xoa nhẹ.
Chiếc xe lướt chậm lại khi trời mưa lớn hơn. Đoạn đường vắng, ánh đèn vàng hiu hắt từ cột điện loang loáng trên mặt kính. Bên trong, không khí ngột ngạt nhưng ngọt lịm.
— “Em đang nghĩ gì đó?” – Lâm lên tiếng, giọng khàn khàn.
Nam im lặng một lúc. Mưa vẫn rơi, không ngớt.
— “Nghĩ… nếu em thắng, em sẽ được thưởng không?”
Lâm nghiêng đầu nhìn. Đôi môi cong lên:
— “Muốn thưởng gì?”
Nam không nói. Thay vào đó, cậu đánh lái, tấp xe vào lề. Tiếng cần gạt nước dừng lại. Căn xe tĩnh lặng giữa tiếng mưa rào rào như nuốt lấy thế giới bên ngoài.
— “Thưởng… ngay bây giờ.”
Nam tháo dây an toàn. Cậu vươn người, hôn lên hõm cổ Lâm. Mùi mồ hôi nhè nhẹ sau chuyến đi dài hòa với mùi mưa khiến mọi giác quan như nóng bừng. Lâm khẽ rùng mình, mắt nheo lại khi cảm nhận lưỡi Nam trượt dọc xương quai xanh.
— “Nam… Ở đây á? Người ta—”
— “Xe cách âm. Ngoài trời đang mưa. Không ai nhìn thấy.”
Lâm nuốt nước bọt, bàn tay vô thức siết lấy bắp đùi cậu. Đôi môi của Nam di chuyển thấp dần, kéo theo vạt áo thể thao ướt nhẹ, phả hơi nóng xuống từng tấc da.
— “Hôm qua em ngoan, hôm nay em đòi thưởng,” – Nam cười khẽ, tay lùa vào trong áo Lâm, vuốt dọc những múi cơ săn chắc. – “Nhưng phần thưởng này… có chút vận động.”
Lâm chưa kịp phản ứng thì lưng ghế bị ép ngửa ra sau. Cánh tay lực lưỡng của Nam ghìm vai anh lại, đôi mắt đen sâu hoắm nhìn xuống, cương nghị và đói khát.
— “Nằm yên. Để em xử lý anh.”
Tiếng dây lưng lạch cạch. Tiếng khóa quần bật mở.
Phập.
— “A… á á… Nam…”
Bạch – bạch – bạch.
Thân xe rung nhè nhẹ theo từng cú nhấp mạnh. Mưa đập vào kính như tiếng cổ vũ, tiếng thở gấp va vào không gian chật hẹp. Hơi thở Lâm rối loạn, hai tay quơ quàng tìm điểm tựa, nhưng chỉ chạm được ghế da trơn ướt mồ hôi.
— “Anh đã dạy em cách giãn cơ, giờ đến lượt em… làm LÂM mềm ra.”
— “Em… hôm nay dữ vậy…”
— “Không dữ. Là yêu.” – Nam nói sát bên tai, rồi đẩy một cú sâu hơn khiến Lâm bật tiếng rên trầm khàn.
Bạch – bạch – bạch.
Nhịp va chạm không ngừng nghỉ. Mỗi cú dập mang theo lực siết cơ bắp đầy uy lực. Bàn tay Lâm nắm chặt vai ghế, nhưng đôi chân anh run nhẹ, bất lực dưới cơn “trừng phạt” của cậu trai trẻ.
— “Em không nhịn nổi. Suốt buổi lái xe, em chỉ nghĩ đến lúc này.”
Phập.
— “A… Nam…”
Cuối cùng, trong tiếng mưa lớn nhất, tiếng rên nghẹn ngào cũng vang lên.
Bạch – bạch – bạch…
Cả hai cùng căng người, siết chặt lấy nhau.
“Ư… a a a… Nam!!”
Dòng cảm xúc bung trào. Nam ghì chặt Lâm trong vòng tay, vùi mặt vào cổ anh, thở hổn hển.
Một phút. Hai phút. Chỉ còn tiếng mưa rơi.
— “Phần thưởng… có đủ nóng chưa?” – Nam hỏi khẽ, vuốt nhẹ lưng Lâm.
Lâm mệt nhoài, gật nhẹ:
— “Anh nghĩ… từ giờ chỉ nên để em lái.”
Nam bật cười khẽ, rồi kéo chăn mỏng ở ghế sau phủ lên cả hai. Ngoài trời, mưa vẫn chưa ngớt. Nhưng trong xe, cả hai đã tìm được sự dịu dàng giữa cuồng loạn.