Vài ngày trôi qua sau đêm đầu tiên ấy.
Khánh Lâm vẫn lên sàn tập, vẫn đấm bốc như mọi khi. Nhưng trong mỗi cú đấm, có một phần ngẩn ngơ. Một đoạn trí nhớ về đêm hôm đó.
Về cái cảm giác bị ghì xuống, bị chiếm giữ, bị chăm sóc và bị… nhìn thấy tận cùng.
Đêm nay, anh tự bước vào phòng trị liệu.
Không ai gọi. Không ai ép.
Chỉ là… anh muốn.
Vĩnh đã chờ. Đèn vàng vẫn bật mờ.
“Đêm nay, anh tự đến.”
“Tôi muốn hiểu, cảm giác hôm đó… là gì.”
Vĩnh đặt tay lên ngực anh, đẩy nhẹ:
“Là đê mê. Là phục tùng. Là giải thoát.”
“Dạy tôi.”
Lâm nằm ngửa, khác đêm trước.
Lần đầu tiên, anh mở ngực ra cho người khác.
Vĩnh ngồi xuống, hôn lên bụng anh, rồi trườn dần lên cổ.
Từng lớp da bị liếm, ngón tay vuốt nhẹ đầu v*ú rồi siết nhẹ.
“Ưm…” – Lâm khẽ rên.
“Thả lỏng. Đừng điều khiển nữa.” – Vĩnh thì thầm, tay di chuyển thấp dần.
Anh căng cứng, nhưng không chống lại.
Vĩnh liếm chậm vào ngực, hôn dọc theo bụng dưới, rồi dừng lại ngay ranh giới gồ ghề giữa hai bắp đùi.
“Anh đẹp nhất khi không cứng đầu.”
“Em đang… thao túng tôi sao?”
“Không. Tôi đang làm tình.”
Phập.
Vĩnh vào, chậm rãi, sâu, dịu dàng như rót mật.
“A… a á… chậm…!”
“Đúng rồi. Cứ rên. Tôi muốn nghe anh.”
Bạch – bạch – bạch…
Không nhanh. Không mạnh. Nhưng dày dạn. Đều đặn.
Lâm bắt đầu thở gấp, tay bấu vào lưng Vĩnh.
Vĩnh nâng hai chân anh lên, siết vào eo mình.
Hôn lên mắt, lên mũi, rồi môi.
“Cảm nhận đi. Đây là cơ thể anh khi được yêu.”
Bạch – bạch – bạch!
Phập – bạch – phập – bạch!
Lâm rên không thành tiếng.
Cảm giác lấp đầy, căng ra, đụng tới điểm sâu thẳm nhất, khiến anh run rẩy.
“Tôi… tôi chưa từng… như thế này…”
“Vì trước giờ anh chỉ thị tẩm. Chưa từng được yêu.”
Bạch – bạch – bạch – bạch!
Tiếng da thịt vang vọng trong căn phòng kín.
Vĩnh giữ nhịp, mắt không rời ánh mắt Lâm.
“Xuất ra đi, Khánh Lâm.”
“Tôi… không… cầm nổi… a á á…!”
Anh bật ngửa. Cổ ngửa ra sau.
Thân thể siết chặt.
Rồi nổ tung.
Xuất ra. Toàn lực.
Lần đầu trong đời – Lâm đê mê đến mức bật khóc.
Vĩnh không rút ra ngay.
Chỉ ôm anh.
Thở cùng anh.
Ngực áp ngực. Môi chạm trán.
“Đó là khoái lạc thật sự.”
“Ừ…” – Lâm nghẹn giọng. – “Tôi chưa từng cảm được như vậy…”
Người thứ sáu.
Không thị tẩm anh.
Mà khiến anh – lần đầu – muốn được thị tẩm.