Gã tên Vĩnh.
Thợ xoa bóp trị liệu chuyên nghiệp, từng làm cho đội tuyển bơi lội quốc gia. Không cao như Duy, không đô như Lộc, nhưng tay gã là thứ duy nhất đủ sức làm dịu gân cốt Khánh Lâm chỉ bằng vài cái bấm – và một cái nhìn chậm rãi, sắc như dao cạo.
Lần đầu chạm mặt, Vĩnh ấn ngón tay vào gáy Lâm:
“Anh quá căng rồi. Tối nay nghỉ đánh đi.”
“Tôi chưa ra trận.”
“Tôi nói… là nghỉ ‘đánh’ người.”
“Vậy tôi đánh ai?”
“Tôi.”
Lâm cau mày. Không ai từng nói câu đó với anh. Nhưng Vĩnh chỉ cười.
“Tôi có thể khiến anh ‘xuất’ mà không cần động tay vào.”
Tối hôm ấy.
Phòng trị liệu tắt đèn, chỉ để một ánh sáng dịu vàng nơi đầu giường. Khánh Lâm nằm úp, trần truồng như mọi buổi xoa bóp phục hồi. Vĩnh ngồi xuống cạnh giường, bắt đầu từ gót chân, chậm rãi mơn man từng cơ bắp.
“Anh từng để ai chạm mà không thị tẩm chưa?”
“Không.”
“Tối nay, thử ngược lại.”
Ngón tay Vĩnh trườn dần lên bắp đùi. Lâm khẽ rùng mình.
“Sao em dám…?”
“Vì em biết anh muốn được phục vụ, không phải lúc nào cũng ra lệnh.”
Phập – bạch.
Không phải từ Lâm.
Vĩnh bất ngờ trườn lên, kéo hông Lâm lại gần miệng.
Liếm.
Mút.
Xoáy.
“A…!”
“Im. Nằm yên.”
Lâm siết ga giường, gằn cổ.
Lần đầu tiên, anh bị đẩy lùi vào vị trí phục tùng.
Vĩnh nhấn đầu gối vào giữa hai chân anh, ghì chặt, thở sát tai:
“Giờ đến lượt tôi ‘thị tẩm’.”
“Em không chịu nổi tôi đâu…”
“Còn anh… đã chịu chưa?”
Phập!
Lâm rít khẽ, tay co, sống lưng cong.
Bạch – bạch – bạch!
Lần đầu tiên, tiếng va chạm phát ra từ thân anh, không phải người khác.
“A… ư… em làm gì vậy…!”
“Thưởng anh. Vì đã mỏi suốt mấy năm.”
Vĩnh thay đổi góc, tay xoa lưng, miệng hôn cổ, hông vẫn thúc:
Phập – bạch – bạch – bạch!
Lâm rụng rời, mắt nhoè, mồ hôi nhỏ xuống nệm.
“Dừng lại… tôi sắp… a…!”
Vĩnh cúi thấp, cắn nhẹ tai anh:
“Xuất đi.”
Phập – bạch – bạch – bạch – bạch – bạch – bạch!
Khánh Lâm gầm lên, toàn thân siết chặt, xuất ra, như nước vỡ đập. Cả người anh mềm nhũn dưới tay Vĩnh.
Sau cùng, Vĩnh không rút ra ngay.
Anh hỏi, khàn giọng:
“Còn sức chứ?”
“Tôi… lần đầu bị… như vậy…”
“Lần sau, sẽ còn hơn.”
Người thứ sáu. Không bị thị tẩm. Không bỏ trốn.
Mà là kẻ khiến Khánh Lâm phải… đầu hàng.