Không ai trong số bốn người trước trụ được quá một đêm. Duy—khác họ. Cơ thể to lớn, sức lực phi thường, tưởng như có thể kháng cự mọi đợt thị tẩm dồn dập của anh.
Tưởng vậy.
Nhưng… sau đêm đầu tiên, Duy vẫn còn. Cả hai đều mỏi mệt nhưng ánh mắt anh lại sáng hơn, máu nóng hơn. Duy được giữ lại.
Tuần kế tiếp, anh không đấu giải.
Là tuần tập nội lực.
Và Duy – trở thành bao tập bằng máu thịt.
Đêm thứ hai.
Anh đứng sau Duy trong buồng tắm.
Nước xối từ trên gáy xuống, trượt dọc sống lưng Duy.
Anh ghì sát vào lưng gã, áp môi lên vai, ngậm nhẹ rồi cắn. Duy rùng mình.
“Mỗi tối đều thế này… anh không chán sao?”
“Thể lực tôi cần mỗi ngày. Nếu em không đủ sức, thì mai tôi gọi người mới.”
Duy quay lại, nắm cổ anh, cười nghèn nghẹt:
“Tôi không thiếu sức. Nhưng anh… quá nghiện.”
Anh không trả lời. Chỉ kéo đầu Duy xuống hôn.
Phập.
Lần này, từ sau.
Bạch – bạch – bạch – bạch!
Âm vang trong phòng tắm như tiếng giày đập nền đá.
Duy chống tay lên tường, thở dồn:
“A… a… chậm… chút thôi… nước nóng… tôi… tôi chóng mặt…”
Anh cắm sâu hơn, rút ra, lại phập như không có điểm dừng.
“Tôi đang thử sức bền của em.”
Bạch – bạch – bạch!
Nước vẫn xối, cả hai ướt sũng, sàn trơn, nhưng anh vẫn giữ nhịp dồn dập, từng cú nhấn như đấm vào thể lực Duy.
“Ư… anh… anh quá mức rồi…”
“Em chưa cháy. Tôi chưa dừng.”
Bạch – phập – bạch – bạch – bạch!
Duy ra lần đầu. Nhưng anh vẫn chưa.
Đêm thứ ba.
Họ không vào giường.
Anh trói tay Duy bằng dây kháng lực, treo lên xà đơn.
Thân Duy lơ lửng, cơ bắp nổi gân, từng nhịp thở dồn.
“Là bài tập giãn cơ?”
“Là trừng phạt. Hôm qua em ra trước tôi.”
Phập.
Phập.
Phập.
Duy rít lên, mắt long sòng sọc:
“A… a… tôi sắp… không chịu nổi…!”
Anh thì thầm:
“Chịu đi. Tôi còn ba hiệp nữa.”
Bạch – bạch – bạch – bạch – bạch!
Lồng ngực Duy phập phồng, vai giật nhẹ. Toàn thân đổ mồ hôi lạnh.
Anh vẫn chưa ngừng.
Mỗi cú như giáng thẳng vào ý chí gã.
“Tôi… tôi chịu rồi…! Gỡ xuống…! Anh… a… a a—!”
“Muộn rồi.”
Phập – bạch – bạch – bạch – phập – bạch!
Duy xuất ra lần nữa. Mắt trắng dã.
Anh chỉ cúi xuống hôn cổ gã, liếm nhẹ, cười:
“Mỗi đêm một cấp độ. Em chịu được đến đâu?”
Đêm thứ tư.
Duy nằm trên sàn. Không còn cãi, không còn chống.
“Tôi… tôi mỏi cả xương hông…”
“Em đang luyện sàn chậu đấy.”
Anh cưỡi lên, lần này từ trên.
Bạch – bạch – phập – bạch – phập!
Duy hét lên, lưng cong, cổ ngửa, mắt nhoè.
“Tôi… tôi bỏ… bỏ…!”
“Không.”
Anh giữ đầu gã, hôn sâu, rồi tiếp tục nhấn – đẩy – rút – phập!
Cuối cùng, Duy bật khóc.
Không phải vì đau.
Mà vì anh chưa từng mệt.
Mỗi lần xong, anh chỉ cười và lại muốn nữa.
Sáng hôm sau, Duy để lại tờ giấy:
“Tôi xin lui. Không phải vì yếu. Nhưng nếu tiếp tục, tôi sẽ không phân biệt được đâu là thể dục, đâu là tình dục nữa.”