Gã tên Duy.
Lính cứu hỏa.
Cao gần mét chín, vai dày như tường gạch, tay to gân guốc, bước chân nặng và tiếng thở luôn khàn sau lớp mặt nạ khói. Gã từng bế người từ tầng mười hai xuống đất mà vẫn bình tĩnh. Nhưng gã không bình tĩnh được khi lần đầu nhìn thấy anh – nhà vô địch boxing, cơ bắp căng bóng dưới ánh đèn phòng hồi phục, đang cởi trần uống nước bằng tay trái, tay phải bóp viên đá tan chảy.
Lần đầu gặp nhau là trong bệnh viện thể thao – Duy được cử tới để học sơ cứu cho vận động viên. Anh không để tâm tới lớp học, nhưng anh để mắt tới Duy.
“Anh là lính cứu hỏa?”
“Ờ.”
“Vậy có dập được… nhiệt?”
Duy ngơ một giây, rồi bật cười. Anh không cười, chỉ đứng dậy, kéo nhẹ cổ áo Duy mà thì thầm vào tai:
“Tối mai, phòng 408. Vào dập lửa giúp tôi.”
Phòng 408 tối đèn. Cửa không khóa. Duy đẩy cửa, mùi mồ hôi và dầu nóng trộn trong không khí như thể bước vào giữa buổi tập còn dang dở.
Anh đứng quay lưng lại, lưng trần, khăn quấn hông.
“Tôi bị chuột rút.”
“Ở đâu?”
“Bên trong.”
Duy biết anh không nói về cơ.
Cổ họng gã khô như vừa bước ra đám cháy.
Gã bước tới, hai tay đặt lên vai anh, xoa bóp từ bả xuống sống lưng. Anh ưỡn nhẹ, khẽ thở:
“Mạnh lên. Cứ như đang bóp vòi cứu hỏa ấy.”
Duy siết chặt.
“Vòi cứu hỏa… dễ vỡ lắm.”
“Tôi thì không.”
Anh xoay người lại. Ngực chạm ngực. Nhiệt lan giữa hai cơ thể. Gã nhìn anh – ánh mắt như đổ xăng vào lửa.
“Cởi đi.”
“Anh không nóng à?”
Duy lột áo. Tay anh bấu lưng gã, kéo sát, cạ người, cạ từng khối cơ. Hông va nhau, trán kề nhau, mồ hôi quyện vào nhau.
“Dập lửa đi, Duy.”
“Tôi đổ thêm dầu đây.”
Phập.
Tiếng đầu tiên vang như gỗ gãy.
“Ư… anh… mạnh thật…!”
“Tôi vẫn chưa dùng hết sức.”
Bạch – bạch – bạch!
Giường rít ken két. Cơ thể va vào nhau như tiếng vỗ của sóng vào vách đá. Anh vươn cổ, nghiến răng, mắt đỏ hoe.
“Thở đi… thở như khi cứu người… a a…!”
Duy đẩy sâu hơn, tay ghì hông anh, mắt đầy lửa.
“Anh đúng là cháy dữ lắm…”
“Còn lâu… mới dập được.”
Phập – bạch – bạch – bạch!
Cả căn phòng như chao đảo theo từng cú thúc. Duy bế bổng anh lên, quay ngược lại, đặt xuống mép giường mà không dừng nhịp.
“Ư… anh làm tôi… tôi chịu không nổi…”
“Tôi mới thật sự là người đang chịu.”
Phập – bạch – bạch – bạch – bạch – bạch!
Hông Duy chuyển động dồn dập như máy bơm nước khẩn cấp. Anh gồng lên, cào lưng gã, hai chân siết chặt.
“Duy… tôi ra… a a a—!”
Vỡ tung.
Anh xuất ra giữa một cú phập cuối cùng, gồng toàn thân, run lẩy bẩy.
Duy cũng thở dốc, mắt nhắm, giữ anh thật chặt.
Cả hai đổ xuống giường. Mồ hôi hòa chung một dòng. Nhịp tim rối loạn.
Một lúc sau, Duy thì thầm:
“Tôi vẫn còn sức.”
Anh cười, khàn giọng:
“Tốt. Mai trận bán kết, tôi cần lần hai.”
Người thứ năm – không gục, không bỏ trốn, không xin tha.
Lần đầu tiên, anh để ai đó qua được đêm đầu mà… vẫn muốn đêm sau.