Buổi chiều, trời oi nồng. Lâm kéo Nam ra hồ bơi khách sạn – một góc riêng tư trong khu nghỉ dưỡng dành cho vận động viên trước mùa giải. Nước trong xanh, phản chiếu từng sải vai vạm vỡ của Lâm khi anh lội xuống.
“Em xuống luôn đi.” – Lâm ngoái lại, giọng khàn, mắt nheo vì nắng.
Nam đặt khăn xuống ghế dài, cởi áo. Thân hình rắn rỏi với cơ bụng phẳng lì lộ ra dưới ánh trời. Cậu nhảy ùm xuống nước, rồi áp sát Lâm từ phía sau, hai tay vòng lên ngực anh:
“Hôm nay em giãn cơ bằng cách mới.”
Lâm xoay người lại, cả hai đứng sát vào nhau giữa làn nước.
Nam thả lỏng, tay trượt xuống sống lưng anh, rồi thì thầm:
“Cứ nổi lênh đênh… để em làm hết.”
“Phập.”
“Bạch—bạch—bạch…”
Tiếng nước vỗ nhẹ hòa cùng tiếng thở dốc.
“Ư… Nam… dưới nước không dễ chịu đâu…” – Lâm bật ra giữa hơi thở đứt đoạn.
“Chính vì không dễ… nên anh mới phải nhớ kỹ.” – Nam rướn sát hơn, cắn nhẹ lên xương quai xanh Lâm.
Tiếng rên nghèn nghẹt trong cổ họng. Bàn tay Lâm bấu chặt vào vai Nam khi cậu áp mạnh hơn.
“A… á á á!”
“Phập.”
“Bạch—bạch—bạch!”
Cả hai cùng xuất ra, cơ thể run lên, nước hồ xao động mạnh như vừa có một cơn gió lùa qua. Nam vùi mặt vào ngực Lâm, nói như thể khắc dấu:
“Anh là của em. Không chia sẻ. Không ai thay thế.”
Tối đó, tại bãi cỏ sau khu nghỉ
Hải Minh ngồi một mình, tay cầm lon bia, mắt nhìn về phía ánh đèn hồ bơi vừa tắt.
Một nhân viên huấn luyện trẻ bước lại gần, thì thầm:
“Hôm nay… Nam với Lâm bơi cùng nhau. Gần lắm. Cực gần.”
Minh không quay lại, chỉ nhấp một ngụm, rồi cười khẽ:
“Tôi còn gần hơn họ tưởng.”