Buổi sáng mát lạnh, Nam dụi đầu vào hõm cổ Lâm, giọng còn ngái ngủ:
“Tối qua… có vẻ anh chưa muốn dừng lại.”
Lâm vươn vai, một tay trượt xuống ôm lấy eo Nam, kéo cậu áp vào người.
“Tại em cứ cắn môi rên rỉ, anh làm sao dừng nổi.”
Nam liếc mắt, rồi bất ngờ trèo lên hông Lâm, bàn tay lướt xuống…
“Vậy… bây giờ em phải kiểm tra xem còn sót lại tí sức nào không.”
2. Phần thưởng giữa buổi trưa
Mặt trời đứng bóng, Lâm vừa hoàn tất bài tập đấm bao nặng ngoài sân, mồ hôi túa ra làm chiếc quần thể thao sẫm màu theo từng vệt.
Nam chống hông đứng đó, tay cầm khăn và nước, nhưng mắt thì nhìn chằm chằm vào phần lưng trần rộng lớn kia.
“Cởi đồ ra. Nhanh.” – Cậu ra lệnh khẽ, nhưng đầy áp lực.
Lâm hơi cau mày.
“Làm gì?”
Nam quăng khăn xuống, bước tới, đẩy Lâm vào tường gỗ phía hiên:
“Giãn cơ.”
Tay cậu đặt lên bụng Lâm, rồi trượt dần xuống.
Lâm thở hắt, thân hình rướn lên khi Nam hạ người xuống, đầu lưỡi lướt một đường từ xương chậu trở vào trong…
“Phập…”
“Ư… Nam…!”
“Bạch… bạch… bạch…”
Lâm gồng người, hai tay túm lấy mái tóc Nam đang chuyển động nhịp nhàng bên dưới.
Tiếng rên vang lên trầm thấp, nghèn nghẹn.
“Đừng… dừng lại… nữa đi… a…!”
Thắt lưng anh co giật, từng cơn sóng cuộn đẩy đến cực điểm.
“Anh… ra rồi…!”
Nam ngẩng đầu, liếm mép, mắt long lanh ướt nước.
“Vậy bây giờ tới lượt em.” – Cậu xoay người lại, hai tay chống lên tường, mông nhô cao.
Lâm hiểu ngay, không cần nói thêm một lời.
“Phập! Phập!”
“A á á!”
Tường gỗ rung lên theo từng cú thúc sâu, mạnh và dồn dập.
Lâm rướn người, giữ chặt hông Nam:
“Em… chặt quá… anh sắp… không chịu được rồi…!”
“Cứ… cứ bắn vào đi… hôm nay em chịu được hết…”
“A… a… anh…!”
Một cú thúc cuối cùng, mạnh như muốn phá tan mọi ranh giới.
“Anh… xuất ra rồi… Nam…!”
3. Buổi tối với ngọn nến
Bữa ăn tối chỉ là khúc dạo đầu.
Khi Lâm vừa uống ngụm vang đỏ, Nam đã trèo lên đùi anh, quàng tay qua cổ.
“Anh có biết ngồi trên anh, em điều khiển tốt hơn không?”
Lâm nhếch môi cười:
“Vậy điều khiển đi.”
Cậu nhấc người, tự mình điều hướng…
“Phập!”
“Ư… a… Lâm… sâu quá…!”
Hai bàn tay chống vào ngực Lâm, từng nhịp lên xuống khiến chiếc ghế lắc nhẹ.
“Bạch… bạch… bạch…”
Cơ bụng Lâm siết chặt, đôi mắt rực lửa nhìn Nam tự đẩy mình đến đỉnh.
“Anh… bắn… nữa đi…!”
“Nam… a…!”
4. Đêm đó
Khi màn đêm phủ kín rừng thông, họ quấn lấy nhau trên tấm ga trắng rối bời.
Lâm nằm ngửa, Nam cưỡi trên ngực anh, hai tay kéo mạnh chiếc áo ba lỗ của Lâm, xé toạc làm hai.
“Em muốn thấy ngực anh… đập dưới tay em…”
Rồi cậu hạ người xuống.
“Phập!”
“A… á…!”
“Bạch… bạch… bạch…”
Lâm không còn giữ nổi vẻ bình tĩnh, tay anh trượt từ eo lên lưng, rồi giữ chặt cổ Nam, kéo vào hôn ngấu nghiến.
“Em… bắn đi…”
“Cùng lúc với anh nhé…!”
“A… a…!”
“Anh…!”
Cơ thể cả hai run rẩy, từng thớ thịt siết lại khi họ chạm đỉnh cùng nhau.
Sáng hôm sau, sương vẫn phủ mờ, nhưng trong căn phòng gỗ ấy — chỉ còn mùi da thịt, mồ hôi và yêu thương.