Gã tên Khải.
Huấn luyện viên yoga chuyên cho giới thượng lưu. Cơ thể mềm như nước, giọng nói thấp, dẻo như mật ong, từng được mệnh danh là “người làm đàn ông thở gấp bằng hông, không cần tay.”
Khi được mời làm “người phục hồi cơ” riêng cho nhà vô địch boxing, Khải cười nhẹ:
“Tôi quen uốn dẻo đàn ông. Một võ sĩ, có gì khác?”
Phòng tối, đèn âm tường vàng nhạt chiếu lên thân hình anh như tượng đồng. Cơ bắp săn từng đường, vết máu nhỏ còn khô bên cánh tay sau buổi tập bao cát.
Khải bước vào, hương tinh dầu từ da gã như xông cả không gian.
“Để em giãn cho anh, từ từ… thở sâu.”
Anh ngồi xuống giường, không mặc gì.
Khải leo lên giường phía sau anh, quỳ gối, áp ngực lên lưng anh, hai tay miết dọc theo sống lưng như trườn rắn.
“Đừng gồng. Cứ để em mở từng bó cơ…”
“Nhanh.”
Giọng anh trầm và khô như than lửa sắp bén.
Khải ngậm nhẹ tai anh, thì thầm bằng hơi ấm:
“Anh thô quá. Cơ căng cứng lắm… để em vuốt mềm cho.”
Tay gã luồn xuống bụng dưới, xoa vuốt chậm rãi. Anh nắm cổ tay gã, đẩy xuống sâu hơn.
“Không cần mở lời.”
Phập.
Âm thanh đầu tiên vang lên, khô khốc.
“A… á á… chậm thôi…”
Bạch – bạch – bạch.
Giường gỗ lắc như trống dội.
Anh ghì vai Khải, nhấp liên hồi như lên võ đài, từng cú đẩy sâu làm gã thở dốc, mắt trợn, tay bấu ga giường.
“Anh… mạnh quá… chờ… chờ đã…”
“Em là người thứ tư. Mạnh thì mới nhớ lâu.”
Phập – phập – bạch – bạch!
Cơ thể Khải cong ngược, rên rỉ không thành tiếng.
Anh rướn người, nắm chặt eo gã, đẩy cú cuối cùng thật sâu —
“A a a a… Ư—!”
Cao trào vỡ tung.
Anh xuất ra, mắt vẫn lạnh, hơi thở mới bắt đầu dồn dập.
Khải nằm gục xuống, toàn thân run nhẹ như sợi dây căng vừa đứt. Anh đứng dậy, lau mồ hôi, mặc quần đùi.
“Ngày mai em không cần quay lại.”
“…Không chịu nổi hả?”
“Không. Em chỉ đang run.”
Anh không trả lời. Khải ngồi dậy, mắt vẫn mờ đục, miệng cười méo.
Người thứ tư – gục không phải vì đau, mà vì đêm đó anh không hề chạm vào tim gã, chỉ cày nát cơ thể.