Phòng họp báo.
Khánh Lâm ngồi giữa sân khấu, sau trận thắng đưa anh vào chung kết.
Đèn flash nhấp nháy.
Phía sau là logo giải đấu và quốc kỳ Việt Nam.
Phía dưới, truyền thông quốc tế, nhà báo trong nước, người hâm mộ… đông nghẹt.
MC cầm micro, giọng trang trọng:
“Câu hỏi cuối cùng dành cho Khánh Lâm.”
“Tấm ảnh lan truyền hôm qua cho thấy anh rất thân thiết với một người nam. Người ấy có phải là bạn trai của anh không?”
Khán phòng im bặt.
Chỉ còn tiếng máy ảnh tách tách.
Lâm không quay đầu tìm quản lý. Không né tránh.
Anh cầm micro, giọng trầm, vững:
“Đúng. Người đó là bạn trai tôi.”
Mọi người rộ lên.
Người bất ngờ. Người vỗ tay. Người lặng đi.
Lâm nói tiếp, mắt hướng thẳng về ống kính:
“Tên em ấy là Nam.
Không phải võ sĩ.
Không nổi tiếng.
Chỉ là người từng ở bên tôi những lúc không ai khác ở lại.”
Tối hôm đó, họ trở về phòng khách sạn cao tầng bên bờ biển.
Nam ngồi tựa cửa kính, tay cầm cốc trà nóng. Bên ngoài, thành phố Thái ngập ánh đèn, còn trong phòng, ánh vàng ấm áp phủ lên hai bóng người đàn ông.
Lâm từ sau đi đến, vòng tay ôm lấy cậu từ phía sau.
“Còn giận anh không?”
Nam lắc đầu, nhỏ giọng:
“Em không giận… Em chỉ sợ.”
“Sợ gì?”
“Sợ em trở thành điểm yếu của anh.”
Lâm quay cậu lại, nhìn thẳng:
“Em không phải điểm yếu. Em là lý do để anh mạnh hơn.”
Họ ngồi bên giường, tay đan tay.
Nam khẽ hỏi:
“Anh có hối hận khi công khai em không?”
Lâm nghiêng đầu cười, ngón cái vuốt nhẹ mu bàn tay cậu:
“Có. Hối hận vì không làm điều đó sớm hơn.”
Căn phòng lặng đi trong những nhịp thở giao hoà.
Gió biển đập vào cửa kính như lời tán dương không lời.
“Sau giải này…” – Nam bắt đầu.
“Em sẽ tốt nghiệp.
Có thể em sẽ ra Hà Nội làm việc.
Còn anh thì chắc đi nước ngoài liên tục…”
Lâm nắm chặt tay cậu.
“Dù đi đâu, anh cũng về bên em.”
Nam mím môi, rồi cười khẽ:
“Nếu anh dám ăn cơm nguội, thì em vẫn luôn chờ.”
Lâm bật cười, kéo cậu vào lòng, thì thầm bên tai:
“Anh chỉ thích cơm nóng – vừa nấu, vừa mềm, vừa thơm… như em.”