Bangkok lên đèn.
Căn phòng khách sạn tầng cao, nhìn xuống dòng xe nhấp nháy như sao lạc dưới chân trời. Bên trong, Khánh Lâm vừa tắm xong, chỉ quấn khăn, cơ thể vẫn ẩm ướt, còn vết đỏ hằn quanh khớp tay vì băng quấn trận đấu lúc chiều.
Nam đứng gần ban công, lưng quay lại. Ánh đèn mờ phủ lấy tấm lưng trần của cậu — trắng, săn, bóng mồ hôi nhẹ. Quần ngủ mỏng bó sát khiến thân thể Nam như đang chờ được gỡ khỏi mọi ràng buộc.
“Em chuẩn bị gì đấy?” – Lâm hỏi, giọng khàn khàn, mùi hương sữa tắm còn vương.
Nam quay lại, bước chậm đến gần:
“Phần thưởng.”
“Lớn đến mức… anh phải nhớ suốt đời.”
Không đợi anh đáp, Nam quỳ xuống. Ngón tay mở khăn tắm, đôi mắt long lanh như liếm qua từng đường gân trên đùi Lâm.
“Hôm nay em chủ động. Anh chỉ việc hưởng.”
Lâm cắn răng. Cơ bụng siết cứng khi môi Nam chạm vào — chậm, mềm, từng nhịp một.
Phập… phập…
“A… em…”
Cơ thể Lâm run lên vì khoái cảm kéo dài. Anh chống tay lên bàn, gân tay nổi rõ, thở gấp.
“Dừng… kẻo anh không chịu nổi…”
Nam không dừng. Cậu đứng lên, đẩy anh ngã xuống giường.
“Hôm nay không ai dừng. Vì đêm này… là của anh.”
Cậu ngồi lên người Lâm.
Bạch — bạch — bạch.
Âm thanh hoà vào tiếng điều hòa, tiếng rên rỉ, và cả lời gọi tên.
“Anh… là nhà vô địch của em…” – Nam thì thầm, khi thân thể cậu bắt đầu run, dồn lực ép xuống như muốn hòa tan nhau thành một.
Lâm không chịu nổi nữa, bật dậy, xoay người đảo ngược thế trận.
“Em nói phần thưởng lớn… thì phải cho anh lấy trọn.”
Anh ôm lấy cậu, đẩy sâu, phập mạnh—
“Á… a… anh— chậm thôi…”
“Không. Em nói đêm nay là của anh mà.”
Tiếng giường kẽo kẹt.
Tiếng da thịt đập vào nhau không ngừng.
Tiếng thở dồn dập, tiếng môi mút lấy môi.
Nam gào lên khi bị đẩy đến cực điểm. Lâm ghì sát cậu, thì thầm bên tai:
“Em không phải phần thưởng…
Em là lý do anh sống sót qua từng trận đánh.”
Nam ôm lấy cổ anh.
“Vậy… sống sót khỏi đêm nay trước đã.”
Đêm ấy, căn phòng không ngủ.
Họ làm thêm lần nữa, rồi lần nữa.
Càng về khuya, nhịp càng điên cuồng.
Cơ bắp Lâm căng như dây cung, còn Nam thì cong người, mồ hôi đẫm lưng, vẫn không buông.
“Anh… xuất ra đi… xin anh…”
“Anh cũng sắp… nín nữa chịu không nổi…”
Phập— phập—
“Á a á á—!”
Cả hai cùng run rẩy, xuất ra, ôm chặt lấy nhau, như chưa từng nghĩ sẽ rời xa.
Gần sáng, Nam thiếp đi trong vòng tay Lâm. Lồng ngực anh nhấp nhô theo từng nhịp thở.
Lâm hôn trán cậu, vuốt tóc:
“Phần thưởng đêm nay… khiến anh muốn giải nghệ luôn cho rồi.”
Nam mỉm cười mơ màng trong giấc ngủ:
“Giải nghệ xong, về nhà… em ‘giãn cơ’ cho cả đời.”