8 giờ sáng. Nhà thi đấu trung tâm Bangkok.
Không khí nặng mùi mồ hôi, băng quấn tay và dầu nóng.
Khánh Lâm siết chặt bao tay, bước chậm từ phòng chờ ra sau sàn đấu.
Trận mở màn. Đối thủ là võ sĩ chủ nhà — cao, nhanh, giàu kinh nghiệm.
Nhưng Lâm không nhìn ai. Ánh mắt anh chỉ lướt qua khán đài.
Nam đang ở đó.
Chiếc áo khoác đồng phục team Việt hơi rộng, che kín thân hình cậu. Nhưng ánh mắt Nam sáng lên khi Lâm ngẩng nhìn về phía ấy.
Không cần giơ tay vẫy. Chỉ cần nhìn nhau.
Vậy là đủ.
Tiếng chuông vang.
Hiệp 1 mở đầu bằng thế thủ chắc chắn của Lâm. Anh không tấn công dồn dập, cũng không bị cuốn theo tốc độ của đối thủ.
Thay vào đó, anh giữ nhịp… giống như lúc hôn Nam đêm qua.
Chậm. Nhưng chính xác.
Hiệp 2, đối thủ bắt đầu mất kiên nhẫn, tung cú móc phải hiểm hóc.
Lâm né.
Đấm phản tay trái vào xương quai hàm.
Khán đài vỡ òa.
Nam đứng bật dậy. Bàn tay cậu nắm chặt lại, run lên — không vì sợ, mà vì tự hào.
Hiệp cuối. Đòn knock-out không nằm ở cú đấm mạnh nhất.
Mà là ở thời khắc đối phương mất cảnh giác vì nghĩ Lâm đã xuống sức.
Lâm không gầm lên. Không hét.
Chỉ siết tay…
Và đưa toàn bộ lực từ vai, từ eo, từ chân, từ những ngày nằm trên thảm giãn cơ cùng Nam, dồn vào cú đấm quyết định.
Phập!
Tiếng găng chạm mặt vang lên như một lệnh tuyên bố.
Đối thủ ngã xuống.
Trọng tài đếm tới tám. Không đứng dậy được.
Khánh Lâm thắng. Trận đầu. Trên đất Thái.
Anh không giơ tay ngay.
Anh quay về phía khán đài, tìm ánh mắt Nam.
Nam vẫn đứng đó, im lặng. Nhưng nước mắt lấp lánh.
Lâm không cần ai chúc mừng. Không cần tiếng reo.
Anh bước xuống.
Ôm lấy Nam giữa hàng trăm ống kính và tiếng gào.
“Em là lý do anh thắng.”
Nam khẽ đáp vào tai anh:
“Em sẽ là lý do anh thắng… cả đời.”