Đêm ở Bangkok mát mẻ, gió từ ban công khách sạn lùa vào mang theo hương cây lạ.
Khánh Lâm tắm xong, bước ra với mái tóc còn nhỏ giọt. Nam ngồi trên giường, áo thun trắng mỏng, quần ngắn tới gối, tay cầm laptop nhưng ánh mắt dõi theo từng chuyển động của anh.
Lâm lau tóc, ánh nhìn dịu đi:
“Tắt đi. Ngủ sớm.”
Nam đặt laptop xuống bàn, rồi ngồi xích lại, tay cậu đặt lên đùi Lâm:
“Anh căng vai. Để em giãn chút.”
Lâm gật đầu. Nam vòng ra sau, dùng hai bàn tay ấm áp xoa chậm rãi từ vai xuống lưng. Không mạnh, không dồn dập. Mỗi động tác đều cẩn trọng, như sợ làm đau người mình thương.
Lâm khẽ nhắm mắt, hít một hơi:
“Mềm thế này… còn hơn mọi lần em từng làm.”
“Vì hôm nay em không chỉ giãn cơ. Mà muốn… truyền cho anh chút sức mạnh từ tim em.”
Lâm quay lại, kéo Nam vào lòng, hai trán chạm nhau.
“Vậy… phần thưởng của anh đâu?”
Nam mỉm cười. “Phần thưởng tối nay…”
“…là em nằm yên.”
Câu nói tưởng chừng đơn giản lại khiến trái tim Lâm lặng đi. Anh siết chặt vòng tay, nhẹ nhàng đẩy Nam ngã xuống nệm.
Ánh đèn ngủ nhòe trong mắt, không khí ấm dần bằng hơi thở gần sát.
Không còn vội vã. Không còn khát khao chiếm lấy.
Chỉ còn nhịp tim giao nhau, và những vuốt ve đầy cảm giác.
Lâm phủ người lên cậu, nhấn nhẹ từng nụ hôn từ cổ, xuống ngực, rồi dừng lại ở giữa bụng.
“Tối nay… anh vào rất chậm.”
Nam nhắm mắt, hơi thở khẽ run lên khi cảm nhận đầu ngón tay anh vuốt ve.
Phập—
…bạch— bạch…
“…a…”
“Nhẹ… nhẹ nữa thôi…”
Lâm thì thầm:
“Anh không muốn làm em mệt. Chỉ cần em cảm thấy… được yêu.”
Đêm trôi đi trong tiếng thở, tiếng vải chăn nhàu, tiếng gọi tên nhau khe khẽ. Không cuồng nhiệt, không dữ dội. Nhưng là một đêm khi hai thân thể đã thuộc về nhau từ lâu… chỉ là xác nhận lại bằng cảm giác.
Khi kết thúc, cả hai nằm im, trán chạm trán.
“Mai lên sàn, nhớ tên em đầu tiên.”
“Ừ. Em là lý do duy nhất khiến anh muốn thắng.”