Lộc là chuyên viên massage trị liệu người Nhật, có chứng chỉ quốc tế, được huấn luyện bài bản từ Tokyo. Anh ta không trẻ, không non — hơn Khánh Lâm gần bảy tuổi. Trầm tĩnh, gọn gàng, kỹ lưỡng đến từng động tác.
“Thị tẩm cũng là một phần của điều phối lực.”
“Tôi sẽ kiểm soát.”
“Không ai từng kiểm soát được tôi.” – Lâm đáp, mắt khẽ nhắm.
“Vậy để tôi thử.”
Đêm đó, mùi tinh dầu thoang thoảng khắp phòng. Lộc yêu cầu Lâm nằm sấp, bắt đầu bằng xoa bóp nhẹ, dọc sống lưng, từ cổ gáy xuống hông.
Bàn tay Lộc có lực, nhưng mềm. Nhịp đều, ấm, từng bó cơ dần giãn.
Hắn thở sâu.
“Cơ thể anh như một khối thép. Nhưng thép cũng cần nung chảy, phải không?”
Lâm không đáp. Đùi hắn giật nhẹ khi Lộc đẩy tay xuống giữa hai mông, ấn sâu vào cơ vùng chậu.
“Thả lỏng… để tôi dẫn.”
“Không chắc em dắt nổi anh đâu.”
Lộc trườn lên lưng hắn. Hôn nhẹ từ gáy xuống sống lưng.
Ngón tay anh luồn xuống, khơi mở nơi nhạy cảm, xoa nhẹ từng vòng tròn.
“Ưm…” – Lâm bật tiếng, hiếm hoi.
Màn dạo đầu êm như nước, kéo dài gần nửa giờ.
Lâm gồng nhẹ, rồi dần thả lỏng — lần đầu có vẻ hợp.
Lộc tách đùi hắn ra, hạ người xuống, ấn vào.
“Phập…”
“A…” – Lâm giật nhẹ – “Không tệ.”
Nhịp đầu tiên chậm, trơn tru, có tiết chế.
Lộc kiểm soát từng cú nhấp, hông anh ta xoay khéo, tìm đúng điểm chịu lực.
“Thế này… vừa?”
“Chưa đủ.”
Lâm xoay người lại, đè Lộc xuống sàn thảm, giữ hai tay anh ta bên trên đầu.
Gầm nhẹ:
“Em nghĩ mình nắm chủ động à?”
Rồi thúc sâu.
“Phập – phập – bạch – bạch…”
“Ư… Lâm… chậm… a… khoan đã…”
“Muộn rồi.”
“Phập – bạch – bạch – bạch – phập!”
Sức mạnh trút xuống như bão tố. Lộc cố bám vào vai hắn, nhưng mỗi nhịp đẩy như dội vào tận xương chậu.
“Không…! Chệch điểm rồi… a á á…!”
“Không còn bài bản nữa. Bây giờ là bản năng.”
Lâm cắm sâu. Lộc cong người.
“A…! A a… a á… Em… chịu… không… nổi…!”
“Bạch – bạch – bạch – phập!”
Tiếng thở rền như thú dữ. Lộc vùng vẫy, mắt dại đi. Hắn giật hông lần cuối — thô, sâu, dồn nén — rồi xuất ra.
Lộc bất động. Bắp đùi co giật. Mắt mở nhưng không còn tiêu cự.
Sáng hôm sau.
Lộc nằm bất động. Không nói một lời. Khi được dìu ra xe, chỉ thì thầm:
“Không phải sai kỹ thuật.
Sai… là nghĩ mình kiểm soát được bản năng thú tính đó.”
Và anh đi. Không để lại số.