Tối, phòng tập boxing.
Khánh Lâm đứng im dưới vòi sen lạnh xối từ trên trần xuống. Nước không rửa nổi cơn nóng trong người. Chỉ làm tim anh đập chậm lại để còn biết rằng — bản thân vẫn đang mất kiểm soát.
“Hôm nay tao tới trễ.”
Giọng Hào Dũng vang lên sau lưng. Không hỏi, không cần lời mời.
Anh ta bước thẳng vào, quăng khăn, vặn vòi sen phụ và xối nước lên đầu. Chỉ có hai gã đàn ông cơ bắp, ướt sũng, đứng đối diện nhau giữa hơi nước.
“Mày định tránh tao?”
Lâm đáp chậm, từng chữ nghẹn lại:
“Tao đang tránh chính tao.”
Dũng cười khẽ. Không phải kiểu đắc thắng. Mà là nụ cười… nguy hiểm.
“Thế thì để tao giúp mày vượt qua bản thân.”
Rồi anh tiến sát, hai tay chống lên tường hai bên Lâm, vây chặt. Cơ ngực cọ vào nhau, nước chảy dọc khe bụng và lưng. Cảm giác ấy quen thuộc — nhưng lần này, có gì đó khác.
“Hôm nay…” — Dũng thì thầm sát vành tai —
“…để tao lên sàn.”
Lâm không đáp. Chỉ thở mạnh qua mũi. Cánh tay siết chặt thành quyền… nhưng rồi thả lỏng. Anh không đẩy Dũng ra.
Phập.
“A… Dũng… mày…”
“Im. Đổi vai thì phải ngoan chứ, Khánh Lâm.”
Bạch – bạch – bạch!
Tiếng nước tạt lên vách. Mông Lâm va vào gạch ướt, trượt theo từng cú thúc gằn sâu. Vai rộng, cơ bụng cuồn cuộn giờ lại cong dưới nhịp thị tẩm tàn bạo từ người đàn ông từng là quá khứ — và giờ, đang đảo chiều.
“Mạnh… nữa…! Mày nghĩ tao yếu hơn mày sao?!”
“A… ư… Mày…”
Hơi thở Lâm vỡ vụn, mắt đỏ hoe, tay siết lấy thành vòi sen như sắp bật tung. Dũng rướn lên, cắn vào cổ anh, dập liên hồi.
“Nam không biết… nhưng thân thể mày thì nhớ tao rõ đấy…”
Bạch – bạch – bạch – phập – phập!
“A á á… Tao… xuất rồi!”
“Chết tiệt… tao cũng… a a a…”
Xuất ra.
Cả hai đều thở dốc. Mồ hôi hòa lẫn nước lạnh, nhỏ tong tỏng xuống sàn phòng tắm.
Một lúc sau.
Lâm mặc lại áo, tay run nhẹ. Dũng đứng bên cạnh, cài khuy áo cuối cùng, thản nhiên.
“Ngày mai Nam về.”
Lâm gật nhẹ. “Tốt.”
Dũng nhìn anh, nửa cười, nửa lạnh lùng:
“Nhưng còn tao thì chưa đi đâu cả. Nhớ lấy.”