Chiều thứ hai.
Lâm tập nặng hơn mọi ngày. Các đồng đội trong phòng boxing đã về hết từ lúc trời nhá nhem, chỉ còn anh — mồ hôi đầm đìa, tay nắm chặt bao cát đến rướm máu.
Cánh cửa sau lưng bật mở.
“Hôm nay điên hơn hôm qua.”
Hào Dũng bước vào, tay cầm khăn và chai dầu giãn cơ.
Lâm ngồi thụp xuống ghế gỗ, thở dốc. “Không có em ấy ở đây, tao không kiểm soát được lực.”
Dũng ngồi xuống sau lưng anh, lau từng giọt mồ hôi chảy dọc sống lưng bằng khăn mềm. Áo Lâm gần như đã ướt đẫm, dính sát vào người. Anh không nói, chỉ nhắm mắt thả lỏng.
“Cởi áo ra.”
Giọng Dũng đều đều. Không còn đùa cợt.
Lâm nghe lời. Chiếc áo tanktop rơi xuống sàn, để lộ tấm lưng đầy gân cơ gồng siết. Dũng xoa dầu lên hai lòng bàn tay, rồi áp nhẹ vào.
“Ư…”
Một tiếng rên khẽ bật ra từ cổ họng Lâm. Không phải vì đau. Mà là… quá lâu rồi không có ai ngoài Nam chạm vào anh theo cách này — mạnh mẽ, chính xác, nhưng không kìm hãm cảm xúc.
“Vai mày đang co cứng.”
“Biết rồi.” — Lâm gằn giọng. “Làm nhanh đi.”
Dũng không đáp. Nhưng thay vì mạnh tay như mọi lần, lần này anh lướt chậm, đều và sâu. Ngón tay đi sát vào từng bó cơ, rồi trượt dọc theo đường sống lưng, vòng qua hông…
“Mày… đang đi quá rồi đó…”
“Chưa đâu.”
Phập.
“A…!”
Bất ngờ. Dũng ghì vai Lâm xuống, thổi một luồng hơi nóng vào gáy anh.
“Nam đâu có cấm tao… thị tẩm mày.” — Giọng anh trầm khàn, chậm rãi.
Lâm cắn răng. Không phản kháng. Cũng không đẩy ra. Tay chỉ siết mạnh vào mép bàn ghế.
“Được… nhưng tao cảnh báo trước… mày đừng hối hận…”
Bạch – bạch – bạch!
Dưới làn dầu bóng loáng, hai thân thể trượt sát vào nhau, mồ hôi, hơi thở và tiếng thị tẩm va đập vào vách gạch phòng tập. Không có tình cảm, không lời mùi mẫn. Chỉ là bản năng của hai gã đàn ông từng có nhau, giờ quay lại tàn phá nhau như muốn thiêu đốt mọi ranh giới.
“Ư… tao sắp… mày… mạnh quá…!”
“Tao cũng… a á á…!”
Phập – bạch – bạch – xuất!
Dũng rút người ra trước, thở gấp.
Lâm vẫn cúi gục, tay chống gối, mắt nhắm nghiền.
“Mày sẽ không nói với Nam?”
“Không.” — Lâm đáp. “Nhưng tao sẽ không quên chuyện này.”
Dũng gật nhẹ. Trước khi bước ra khỏi phòng, anh để lại một câu:
“Tao vẫn chưa quên cảm giác mày dưới thân tao. Lần này, rõ ràng… mày cũng chưa quên.”